Phải nói là tôi đang yêu chiều một sự lú lẫn nào đó
Có khi còn không phải là cái mơ được
Lý do cho điều đó
Là cái thực trạng của tôi, chẳng cảm thấy được mình quên
Mà thiệt ra, còn tệ hơn cả nhớ
Tôi ê a, thậm chí chẳng thốt ra lời nào
Của một bài ca tôi tự chế
Trong cái giai đoạn tôi mê muội một người con gái – ấy rứa
Nhưng cũng chẳng nhớ nó được làm trong trạng thái nào: thèm, thương, hay là thinh thích
Nhỏ con gái bị bỏ quên đó
Mà thiệt ra, còn tệ hơn cả nhớ
Thao túng mọi phút giây không ngủ của tôi, thậm chí
Còn có khi lọt vô giấc mơ
Ấy rứa, tôi đi chân đất qua một loạt kỷ niệm của mình,
Vấp phải vú, té sấp, ụp mặt vô cái bụng nóng hổi nào đó còn thở
Rồi kéo một hơi thuốc phiện từ lỗ rún họ
Ấy rứa, rồi no tới khi nhận ra
Là cả ngày tôi chưa ăn gì.
.