Hãy xem tôi trình diễn thú tính
Lỗ tai tượng đất mọc đài hoa
Những điều vô nghĩa sa sút ý nghĩa
Buổi trưa cắm vào cánh đồng bệnh dại
Tạo ra một lỗ nhìn hen suyễn
Hãy xem tôi trình diễn khù khờ
Trên vầng trán giai nhân mặt sượng
Ô hay, khách dự đám giỗ bỗng hết đói
Và hát liên miên ngợi ca sự tiêu hóa của thần linh
Thung lũng nào mang tên không tên
Thì nó đã làm động dục cả vùng trời diệt dục
Như sự tiêu khiển oai nghiêm của bọ cạp ngậm đuôi
Một hôm tôi giết tôi
Và tất cả những loài có tay đều tuyệt chủng
Tôi hồi tưởng về em ngáo ngác
Bỏ đi trên trận địa thối thây
Lạnh ngắt giữa tim tôi
Và những thứ biết thối đều được đùm bọc bằng hổ phách
Hãy xem tôi trình diễn lời hứa
Không nhập tâm như khi diễn lời nguyền rủa
Nhưng làm cho con cừu biết đứng bằng bốn chân
Huyền diệu như cái mong manh của ái tình trên vùng đất sống
Được sự sống vắt hết nước
Và mong manh đến lần cương cứng cuối cùng
Khi những sợi thần kinh du đãng lượn lờ trên biển
Tôi trình diễn bài thơ thất hứa
Hình thành sau một đêm đám mây dạng quạt
Làm thăng hoa tất cả đầu lâu sống
Những vị hàng xóm thương mến và đầy biểu hiện ơi!
Hãy xem tôi trình diễn bài thơ
Cái tôi thuộc lòng dù chưa từng đọc
Và là cái vô dụng như tất cả cuộc thảm sát
Dưới trời, một chốn ý vị để chửa hoang
Là nơi sản sinh ra em, một cái răng ngập trong não
Làm tôi thốn và thiếu
Nhưng không có cách loại bỏ em
Hỡi người khoác trên lưng cảnh hành kinh màu lá mạ
Trên đồng cỏ, buổi trưa rách, xù xì bụi bám
Như đứa trẻ tóc dài xinh xẻo và chưa học tắm, đang ngọng nghịu phát âm:
– một khung cửa sổ
– hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy . . .
Đếm mãi chưa xong, nhàm chán, lãng quên, và mất trí
Trên bắp chân non cố tình bị sạm nắng
Vẻ mỹ miều cường điệu của giấc mơ
Trong giấc mơ, tôi mơ thấy tôi mơ
Giữa khán phòng kiên cố và hư ảo
Tôi mơ thấy tôi mơ
Và hai triệu khung cửa sổ nhìn nhau
Bấu vào nhau bằng ánh mắt không tay
Ánh mắt, cửa sổ, giấc mơ
Tiếng đếm . . .
.