Category: Thơ
Viết ở AngKor Wat
Hạ bệ tâm linh
Người ma hóa thiên nhiên
Cánh đồng xanh biến thành khu chết trắng
Sông MeKong hóa thành sông máu
Bánh xe đời ♦ Thành lũy bóng tối
Giữa đường đời thực ảo bánh xe lăn
Đứa trẻ nín khóc
Tiếng ve im bặt.
Trời ui ui trước mắt / ôi! một thực thể.
cái trinh tiết / lịch sử thì
thiên hạ đã phá nát
không nói làm gì / còn màng trinh
miếng cơ đồ
Tham vọng, khi xem World Cup một mình
tôi vỗ đùi
tôi đập tay lên salon
tôi chắt lưỡi
và thỉnh thoảng tôi gào lên
sút!!!
Ghi chép nhà quê 2
Dáng mẹ ngồi như một giọt lệ khô
Mẹ bảo mẹ gom hết nắng rồi
Biệt ly từ khi chúng ta chưa có tuổi
Bi kịch từ khi chúng ta chưa có tên
Ngày phép lạ
Kinh hãi khi phải khởi hành
Giữa đám xương rồng khai hoa.
Tôi đứng giữa nghệ vàng và mặt trăng
Kính mừng
Mùa ca hát trở lại
Thống Kê Không Chính Thống
99% đàn bà đều (sẽ) mắc phạm sai lầm tương tự
thợ nail, chuyên viên điện toán, học sinh, hay ca sỹ
ngoài 50, sắp sang 30, hay mới chỉ ngưỡng cửa dậy thì
họ thích tin mình là thiên thần
Tại sao? ♦ Tức mình ♦ Buổi tối nhớ em ♦ Trời mưa
Tại sao ta khoái đàn bà?
Tại vì có một cái phà sang sông
Tại sao ta chán đàn ông?
Tại vì có một…
Tàn bạo ♦ Đáng đời mi chưa
Tôi tàn bạo xác thân tôi
Và tàn bạo với đôi môi của mình
Tàn bạo với hệ thần kinh
Quá tàn bạo với cuộc tình tôi yêu
Chúng Ta Đang Trong Một Tử Cung Vĩ Đại
những ngôi sao đầu thai vào đêm
dày và dày hơn nữa
trên tấm màng êm ái ấy
bao nhiêu trứng sẽ nở?
Trái tim còn lại nửa vách ngăn
Chợt hoảng hốt
Ngày mai hay ngày mốt
Nỗi buồn sẽ khánh kiệt nỗi buồn
Vì sẽ không còn gì buồn hơn được nữa
Không có gì cả
không có một cơn hứng khởi nào
vào đầu tháng
hoặc suốt một năm
khi hơn ba mươi năm qua
ta bỏ tù mình
Cuộc đời ông Năm Dố rồi, chấm dứt ở Vĩnh Hội
thì sương bắt đầu nuốt trửng thành phố
đảo mắt dáo dác
tự hỏi “. . . tìm bóng quạ?”
lập tức giữa đỉnh đầu
nổ
Thế nào gọi là sống
trôi tuột hả hê trên những dòng sông đang nghẹn sặc
hòa tan loãng những con kênh đen đặc
làm thênh thang những khu nhà ổ chuột
làm mát con đường ngày đêm đang nhọc mệt
Cứ kẹt ở giữa mộng và thực
Chiêm bao thấy còn da bọc
xương
mình đầy ghẻ lở
nằm áp lên thân con chó cái
Ghi chép nhà quê
Ở đây máu và bùn đen đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót rất tự do
Ở đây chàng thi sĩ trẻ vuốt mái tóc rễ tre
Hàm răng trắng hơn sự thật
Vũng bùn ấm của ngày
hàng tỷ người tỉnh táo
khi một người đang mơ
giấc mơ có hình trăng lưỡi dao
xẻ thịt một triệu con bướm đen đu mình hút mật
một cành lan trắng
Nhựa dục
Anh thân cây khô hắc căng mùi vòng cung
vắt từng sợi lông trắng đen tù mù mọc khắp nơi
Con giống cái phẳng hiến dâng nằm thinh hứng
thú hình trụ lăn lóc chảy trào
Nô Lệ Chúng Ta ♦ Tình Yêu
sự tù đày luôn lớn và vĩ đại
cái lồng ấy xứng đáng cho chúng ta man dã
xứng đáng làm một cội nguồn tuyệt vời cho chúng ta điên loạn
thú nhân.
World Cup hàm ca
tôi phản đối
chế độ độc tôn toàn trị trọng tài
cần có đủ tam quyền tam phân
trọng tài, camera, khán giả
Trăng
đã mấy ngàn năm
chúng nó chơi trăng
và để lại đây một người đàn bà cô quả
mùng một làm dáng lưỡi trai
mùng hai làm duyên lá lúa
Lời World Cup
Còn 7 phút để nghe giảng đạo
Vì 9 giờ có đá banh rồi
Ta lại hóa thần tiên khờ khạo
Lượn bay theo thứ vật thể được bơm hơi
Một ngày chẳng ra gì (2)
Tôi bắt gặp
đúng là hắn ta đang vẽ (hắn là kiến trúc sư)
một toà tháp cổ kính hoà trộn hiện đại – hậu hiện đại
một toà tháp có mầu (mùi) của xấp bạc (tiền) đi đêm
có mầu (mùi) thanh sạch trộn hoà trong bẩn thỉu (thối) . . .

New Comments