Articles by Trương Văn Vĩnh
Ba bài pakâu
bình nước tiểu
dưới chân giường nhìn ngậm ngùi manh chiếu rách nát
biểu tình mẹ đi về phía tượng đài
Nhà thơ bị ngạt trong thang máy bệnh viện liên tưởng về Hoàng Sa – Trường Sa!
nhà thơ/ ngạt trong thang máy.
nhà thơ/ chủi đổng/ mẹ kiếp/ chẳng lẽ/ mình/ chết ngạt/ trong này.
nhà thơ nghĩ/ nếu chết ngạt/ cũng xin/ được/ chết/ nơi/ Hoàng Sa – Trường Sa/ chứ/ sao lai/ sao lại!!!
sướng khi làm tình
sướng rơn cái bận làm tình
chết thằng kiệt sức ôm bình cường dương
nằm nghiêng ráo nước trước gương
dạ con sướng xuống, dạ trường sướng lên
Làm gì để mùa xuân vui
em hỏi tôi làm gì để mùa xuân vui
thành thật trả lời em rằng tôi chả biết làm gì
nếu có thể
tôi
làm thinh con mắt
Tàn bạo ♦ Đáng đời mi chưa
Tôi tàn bạo xác thân tôi
Và tàn bạo với đôi môi của mình
Tàn bạo với hệ thần kinh
Quá tàn bạo với cuộc tình tôi yêu
Một ngày chẳng ra gì (2)
Tôi bắt gặp
đúng là hắn ta đang vẽ (hắn là kiến trúc sư)
một toà tháp cổ kính hoà trộn hiện đại – hậu hiện đại
một toà tháp có mầu (mùi) của xấp bạc (tiền) đi đêm
có mầu (mùi) thanh sạch trộn hoà trong bẩn thỉu (thối) . . .
Lối đi không màu
anh cởi niềm tin trong chiếc áo đẫm mồ hôi
chiếc áo cởi niềm tin khổng thể cởi
niềm tin chết
không lần điều trị đầu tiên hay cuối cùng
Sự im lặng cần thiết cho lúc này
Những ngày này em hãy im lặng
và chỉ biết nhìn mà đừng nói gì nhé!
Vì khi em nói ra điều gì thì phải diễn giải rát rạt điều ấy
Thôi
im lặng đi
Trước cổng khách sạn
Em, kẹp nách một gã lanh mưu trở thành tài đức
trong khách sạn đi ra
Em, người phụ nữ – người tình của tôi!
Đã có lúc tôi viết cảm xúc thơ ngay trên lưng em
Một ngày chẳng ra gì
G là kiến trúc sư
anh ta nói với tôi rằng:
Kiến trúc là một loại âm nhạc vĩnh cửu
khi mà thế giới của loài người quá dị hợm
Con tàu ngang ngạnh
hay là không tin biển nữa
hay là biển gầm gừ lời của những tên cướp biển
hay là hành động man rợ của bọn người kia
hay là sự xua đuổi bắt cướp trắng trợn
Cái đêm dật dờ
Một hôm phố xá sa đà
Thì trong tôi biết thật thà trong em
Phố – em, và chả và nem
Cạn ly không đáy… cái đêm dật dờ.
Thành phố
Ngày tô lên mình những vết son hàng hiệu…
mới là ngày của phố
Đêm phủ màn đêm bình yên lên giấc ngủ không bình yên…
mới là đêm của phố

New Comments