Còn 7 phút để nghe giảng đạo
Vì 9 giờ có đá banh rồi
Ta lại hóa thần tiên khờ khạo
Lượn bay theo thứ vật thể được bơm hơi
Ấy thế, chỉ còn non 7 phút
Em gái ơi! Và cả những thằng hề
Tháng Sáu khóc trên đầu nước Việt
Ta cười nơi tiếng gọi Nam Phi
Tất nhiên là giọng kèn Vuvuzela
Không đến nỗi như thứ thơ huyền diệu
(Nghe gắt gỏng, ồn ào, đơn điệu)
Nhưng hay ở chỗ nó chỉ tra tấn ta được vài lần
Hàng vạn con mắt như ngây dại
Trên khán đài: thần thánh lẫn yêu ma
Tất cả phải lặng mình trông bước chạy
Của lũ ngợm người cuồng loạn chẳng ra
Và 1 tháng chờ coi ai vô địch
Luôn thú vị hơn chờ thánh nhân gì gì đó ra đời
Còn nhớ năm nào Brazil thua Pháp
Ta nhìn em, chỉ muốn bỏ cho rồi . . .
.