Những người cũ
như gió
vuốt ngược tóc
kẻ đi về hoàng hôn
Khi mây đen trở dạ
bò ngược
cành bàng lộ xương
Và lý tưởng trôi ngược
dù chân hắn
vẫn đi
Một con đường đậm ngắt
cuối trời
màu đỏ bừng hiểm độc
Nhạc lòng
rũ gọi
kẻ ngược chiều ký ức
tìm tiếng hát tử thần
Trên nghĩa địa mùa
rất rộng
rất dài
rất cao
mèo trắng
phủ lưng mộ
Ngọn gió vuốt ngược tóc
tất cả
làm thinh
Chợt nghe lá khô kêu thảm
trước khi
bị bóng tối
hành hình.
Em về nhịp lá lạc đường đi
Ta hái hoa trăng nhuộm tóc thề
Rừng cổ phai hồn, em có nghe?
Chim hồng qua núi lạnh đèo truông
Tháng nhạt mùi hương, gió nhoẻn môi
Khép cửa u rầu, em hở môi
Trên đá trăm năm xõa thân dài
Trung thu nào thức tô vòm ngực
Em nảy nhạc hồn, đêm có nghe?
Những chiều trên núi ngả nghiêng lều
Chín mọng lòng hoang ngao ngán loang
Ngày rơi mỏng xuống lối thanh âm
Ta như loài thú hết buồn câm
Động rừng thuở ấy trên mùa tóc
Em lá, em hoa, em là cỏ
Mọc nắng hồn nhiên duỗi bốn bề
Lạnh ấm trăm mùa nơi tuyệt cốc
Kiếm gác ngoài kia rỉ sét vì
Mắt xanh nào nuốt trọn uy nghi
Đã mòn niệm tưởng dưới chân mi
Những lưỡi kiếm mềm êm ả giết
Linh hồn du tử hết ngông nghênh
Máu nhỏ xuống nền vương áo tuyết
Mười năm tu luyện hóa dư thanh
Sớm mai xõa tóc đi mười bước
Gục đầu nhớ nghẹn cõi u minh
Đường kiếm nào bê bết máu trinh
.