Category: Thơ
Tôi Còn Mớ Dĩ Vãng Cần Bán Gấp
tôi treo bảng bán gấp cơ sở đang xuống cấp
cũng bán gấp mớ dĩ vãng
không còn thể nào thu xếp được nữa
tôi muốn nhanh chóng ra khỏi chiếc chiếu rách
Cảm đề bậc sáu
hồi hai mươi đấm tay vào bức tường
bàn tay tóe máu
bốn mươi gắng gỏi luồn tay vào giẻ rách
chung buồn chiếu manh
Những câu hỏi
anh tự hỏi có bao nhiêu
con đường đến hy vọng?
anh nhớ con đường duy nhất
con đường đến hố thẳm
Lời khải huyền của thảo nguyên
Không có lời khải huyền nào cho thảo nguyên
Mật ngữ xanh không phe phẩy theo đuôi của ngựa cái
Đồng cỏ bao la không phải chỉ là nơi dung chứa vết chân loang lổ của loài nhai lại
giọng à… ơi
cứ đứng hát mãi trường ca
một khúc trường hận cũng là
lổn nhổn răng. hàm ngụy thế
một lần. ớn tận xương da
Trò chuyện với cối xay gió ở Potsdam
thời gian là những đôi mắt ngước lên rồi thao thiết biến mất khỏi trái đất
thời gian là những vòng quay sà sã cuốn tháng ngày như cuốn tấm lụa mỏng ai uổng công thêu dệt trên mặt đất
Giấc ngủ hẹp
Trời mưa kinh khủng lòng
Tôi bóp một con sông
Trong vạn điều như ý
Có một triệu hàm oan
Cái chết của mặt trời
thanh âm bỗng thừa
sự lộng ngôn trở thành vô nghĩa
muốn tìm điều diệu kỳ nhất
khi em click vào anh
Vất bỏ
Cố vất bỏ mọi thứ không còn hợp thời
Khi vượt biên sang thế kỷ 21
Nhà tù, chiến tranh, cuộc săn người trên đường phố…
Hói ♦ Hồi sinh
theo bàn tay vuốt những sáng hối hả và trầm buồn lập lại hơi thở
thời gian chậm rãi bước qua
phổi chứa nhiều giấc mơ đã cũ lập lại
sợi tóc trong ngày vướng lên nỗi buồn
Nếu điều đó có thể xảy ra
Vĩnh viễn quê hương chỉ là mảnh vụn thoi thóp
Tấc đất sẽ ọc máu tươi
Ngọn rau sẽ trào nước mắt
Vương quốc của em sẽ đi vào cổ tích
tự rà soát ♦ nhà tù ♦ tiếng dội
đúng ra thân thể là một cái án chung thân, mỗi
đêm thỉnh thoảng thoát ra
thành một lông ngỗng dọc đường, bao nhiêu cuộc hành trình
Going towards Heaven’s Gate
we can only go straight following a bird’s path
even calls take half of the first lunar month to meander
Cái lưỡi ngào
Lượm được cái lưỡi của ai bị rơi rớt ngoài đường
Gói tặng em làm quà sanh nhựt
Đừng có mừng reo như trẻ thơ
Con số không bay
Chúng dân đã tin chuyện thánh thần
tôn thờ giấu tìm tâm hồn sinh linh ở chốn trăm hoa
mỗi đêm ai đó vút giấc mộng gõ mã vạch
gần cuối tháng hai
và giờ tôi chả dại đi nắm níu tháng hai cứ kệ tay mèo mả gà đồng dẫm điên mê con dốc dẫn ra biển bắc kệ vũng nước mưa nhỏ như màng trinh con kén nằm nơi hiên ngoài kệ dòng người chờ lấy bữa trưa miễn phí ở st. anthony church kệ xác mấy gã đồ tể chuyên giết chó dữ
Hẹn về Đà Nẵng ♦ Ngón đàn si
Run cầm cập ngón đàn si
Tồng ngồng mưa, ướt dậy thì hoa lau
Tiếng quyên làm lả đọt dâu
Kỳ vọng
Khiêu vũ khiêu khích ổ khóa bóng tối
cần thay đổi quá khứ
trả nợ nước mắt lại cho cá sấu
bầy chim thoát dây buộc vừa bay vừa hót
tạ nôi ♦ một đoạn trong mùa màng ngày cũ
đung đưa lời mẹ
quá thời nhiễu nhương
vẫn còn bao kẻ đứng đường
chờ nghe bình trị
khua phường kéo quân
Trầu không
Tụt nõ đời nhau
Khốn nạn gí thật nhiều gai vào đời nhau
Cứa khúc cổ mỹ miều
Chiếc vòng một khấc lúc lắc ngoắc vào giấc mơ
Trượt dài trên lưỡi răng hang hốc
Thôi Đừng Chơi Bời Hoang Phí Nữa
hôm qua đóng cửa rồi
mà tôi vẫn còn nghe tuyết đổ
và người ca sĩ hát vĩnh biệt whitney houston
rơi nước mắt trên sợi tóc đen
Một ngày trước ngày Valentine
Lúc ngửa ra thì vết cào sau lưng
Bật máu
Cô ngồi dậy trước mặt hỏi “buồn ngủ rồi phải không?” tôi gật đầu
Nước mắt của con Dĩn
tôi lặn lội bước vào ruộng tóc
chọc ghẹo mắt em
một sáng ngày thấy cuộc đời mình ở thế giới nào lạ hoắc
nơi bắt đầu – kết thúc là một dấu thấm mệt
Con trâu nguẩy đuôi bên bờ… ♦ Giờ đây mình tôi…
quán cà phê có bức tường gạch cũ cúi đầu trước mùa xuân lạnh lùng
tôi không cứu được nàng
giống như sự bất lực của ngư dân trên biển khi chiếc tàu lạ đâm vào sự sống
Valentine lạnh
Trơi hơi vất vưởng những u linh
Minh mải lắm lại càng ao uỗn bấy
Đây
Sinh linh xao xác lộn bay những nhịp ngày lửng lở

New Comments