Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Một ngày trước ngày Valentine

0 comment ♦ 16.02.2012

 

 

 

Lúc ngửa ra thì vết cào sau lưng
Bật máu
Cô ngồi dậy trước mặt hỏi “buồn ngủ rồi phải không?” tôi gật đầu

Bên ngoài hơi nước lóe lênh láng khi xám
khi trắng
Và bầu trời đã thực sự sáng rựng
Đã sang ngày

Nhắm mắt tôi lại thấy- hỏi như vậy
Đầu cô cúi thấp
Như thể bị ngọn gió cào vào mặt
Cứ tưởng cô không vui
Nhưng không phải

Mở mắt lên nhìn cô vẫn ngồi trần truồng
Khép hai đùi vòng tay trước ngực
Ánh mắt đăm đắm
. . .
Mưa lất phất ném hạt
Hạt 
Đầy khắp khung kiếng cửa sổ
Căn phòng yên tĩnh hệt nhà xác

Bài thơ này ra đời 
Tôi có cảm tưởng mình bị khiêng đi
Đặt vào hộc đẩy thẳng vào tủ đông đá
Nguyên nhân do đâu chính tôi còn không rõ

Trong đầu nghe ra tuyền kèn đưa đám
Vọng về
Tôi bỗng chột dạ . . .

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)