Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

tình đầu quả khó nguôi ngoai ♦ chữ – chỉ vậy!

  

 

 

tình đầu quả khó nguôi ngoai

 

đặt cái nhan cải lương
– thế
tôi muốn dạo một vòng ngoài downtown
đi ngang viện bảo tàng hiện đại
ngang qua dải cờ 36 quốc gia trên nóc khách sạn hilton

nhất là
để nhớ lại mùi bùa/ngải
yểm tình

người việt thường đéo am hiểu những vấn đề tâm linh
tôi cố tưởng tượng màn thổi tàn nhang vào mặt/người được cho bị ma ám

hẳn là gã lang băm khi đó đã liệt dương

tôi đang mài một con dao
cực sắc
bén/và ngồi xếp bằng
khỏa thân

… thực
chả hiểu
tại sao trước đây tôi không làm vậy

các mẩu thơ
cứ chen vô hai hốc mắt
đòi đoạn
những chữ cái chưa có cơ hội thể hiện mình thì đã chết

bất giác có cảm tưởng nhòm lỗ khóa – thấy chính tôi
trở nên thấp
lùn
một cách thảm hại
mồm ngậm các quả bóng / hình dạng chuột nhắt
ngồi trên chiếc thuyền
mặt nước phủ đầy vỏ đạn Ak-47

tôi nhẩm
đọc tên các doanh nhân
những kẻ đéo thích rạch bụng
khi làm hỏng đại sự

điều phiền toái của việc nhảy cóc
nằm ở chỗ
không chọn đúng băng tầng
miệng tôi hiện tỏa nhiều làn hơi tinh khiết / có mùi quế
thề
kiếp sau
sẽ rất ngoan ngoãn ở phòng chữa răng!

 

 

 

chữ – chỉ vậy!

 

thức giấc – tính xuất phát
công việc làm thơ
thì
mặt trời vẫn chưa mọc

nhẩn nha
nói
một câu cực có nghĩa
“cải lương!”

đột nhiên
thân thể phát nở – phình
tôi cảm thấy ghê tởm
“ghê tởm!” ai đấy lặp lại
nghe to

vội ghi xuống chỗ đang đứng “tối qua
không thể ngủ
cũng không thể làm gì được!”
chao ôi – nom khuôn mặt tôi
hệt cái xác thằng chỏng
trôi (mà cực tươi tỉnh
cái xác cong queo giống hình lưỡi liềm

đầu đụng đất
chung quanh non nước) đang
chờ một người quen đọc văn tế
tôi thấy mình lâu chưa về
sương giá từ cửa chính đối diện bật
mở
lùa vô một tốp người / cả nam
lẫn nữ
hơn chục người

phỏng
– tôi đang chứng kiến sự hiện hữu
của tịch lặng(!)

… vài người trong bọn
họ quen tôi ở tiền kiếp
do có nhác thấy họ vội thụp xuống
cắm đầu bò
chứng mất ngủ
cố quên
thành đám [khí đá] đang bủa
vây

dường ai vừa gọi tôi
bảo muốn đến chỗ nào đấy chả ai biết
khí lạnh mùa đông trong trời tràn lan
bỗng tôi thấy – bạn
người đọc bài thơ này
hệt con nai non

tôi nhìn lom lom
vũng nước vàng
ối – đọng dưới xác thằng chỏng
trôi (đầu đụng đất)

quả chả ý thức gì nổi
buổi sáng khá cạn cợt
còn gì run
– sợ
hơn / tiếng gào bởi cô đơn
trơ trọi
của chính mình(!)

từ từ rướn người
tôi kêu
nhỏ “có ai nghe ra không vậy?”

 

 

 

.

Articles by Vương Ngọc Minh

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)