uy nghi như một thánh đường
sung mãn kềnh càng như một người đàn bà đang kỳ sinh nở
cối xay gió cung điện Sanssouci ngạo nghễ
lững thững những vòng quay khung trời âm u buốt giá Potsdam
đứng đó đã mấy trăm năm
bao nhiêu nắng mưa bao nhiêu nóng lạnh bao nhiêu hưng vong
bao nhiêu xa hoa bao nhiêu lộng lẫy bao nhiêu tối tăm bao nhiêu bạo tàn
thời gian là hạt tuyết rối rít giữa những ngày đông
thời gian là hạt bụi mong manh chênh vênh cánh gỗ ngày bão nổi
thời gian là những đôi mắt ngước lên rồi thao thiết biến mất khỏi trái đất
thời gian là những vòng quay sà sã cuốn tháng ngày như cuốn tấm lụa mỏng ai uổng công thêu dệt trên mặt đất
cối xay gió cung điện Sanssouci
không nhìn chúng sinh ngửa mặt nhìn trời
không nở nụ cười dang cánh bất lực khóc than
tồn tại mãi trên mặt đất là một đau thương
tồn tại mãi trên mặt đất là một bất hạnh
tồn tại mãi trên mặt đất là sự trừng phạt khủng khiếp
cối xay gió Potsdam như một tội nhân bị đày ải cực hình
không được đứng im phải quay liên tục
đứng mãi đó không được đi đâu
ngẩng cao đầu không được gục ngã
sà sã cuốn tháng ngày như cuốn tấm lụa mỏng ai uổng công thêu dệt trên mặt đất.
Potsdam, 12.11.2011
.