Category: Thơ
cứ lòi ra ngoài túi áo
gù cái lưng khòm xuống đời
nhược tiểu
trong lòng mỏ thân phận
tối đen. nơi ánh mắt người dân bản xứ
thơ. ngươn tánh
phừng phừng. mặt đỏ. phừng
giận. lẩy bẩy. run run
gậy dò đường xám ngoét
đầu. mình. và tay chân
from an umbilical stump / từ một cuống rún
I have the soul of an orphan
still trusting the life source from my umbilical stump
tôi có một tấm lòng của đứa trẻ mồ côi
vẫn thật thà tin nơi cuống rún mình đã cắt ra
có khi
có khi chàng leo qua bóng đêm
đặt dấu chấm lên tuổi thiếu nữ
cơn rùng mình ái ân
nở ra vũ trụ
Hà-nội, sáng này chưa có thu
Khoản đãi bạn lưng dài gốm sứ, cừu vắt mây nhồi ổ bánh lểu bểu mực nhuộm kem vàng kem trắng quấy quá chút ngọt. Cỏ mạ lú nhú chồi phong lan củ nổi. Bình minh hồng hào con nít rước các bác lộc vừng đỏ nâu niên trưởng vào lớp giảng thuật thư pháp.
tự do
khi chưa bị lật đổ
báo ca ngợi ông ta là người anh hùng
người vì dân, vì nước
có thể không biết ông ta có nhiều vàng
Hoa trăng
Ủ dưới tầng sâu thẳm thịt da
Mùa đông thở linh hồn đồi núi
Mùa hạ ngủ trái tim hang động
Mùa thu phơi nguyên thể thú cầm.
Một đời và khoảnh khắc
vùi quên giữa một đời
chợt giật mình bởi tiếng khua của đôi guốc gỗ
mắt hoang mang trong tình cỏ xanh thì
Trên đường Glenhuntly ♦ Hắn gạt tàn tôi… ♦ Nước mắt đàn ông
Nước mắt đàn ông
đặc hơn phụ nữ
đông ở 37 độ C.
con búp bê ở truồng
qua thời đong đưa với lời ru ầu ơ
trong chiếc nôi be bé xinh xinh
người ta vứt con búp bê ra đường
như một dấu hiệu trưởng thành
Uẩn khúc tình ca B. Brecht
Không bạn bè với nhau
Thế mà chúng tôi sống bên nhau
Khi hai đứa nằm ôm nhau
Chúng tôi xa lạ còn hơn vầng trăng
Chiếc giá vẽ bỏ không
Ôi chao chiếc giá vẽ in dấu bao nhiêu là
vết màu, dấu vết của những hưng phấn khi đưa
cây cọ lên tấm toile trắng, cũng có khi tuyệt vọng
lá ♦ ven
cây đa của những thần hoàng thắt cổ
mổ bụng chìa vôi
quết trầu lên lá
lá vàng lá ngọc lấp lánh cây ngôi ngỗi trăm trượng
Đêm ở san francisco nhiều khi không biết phải làm gì
tôi hầu như thực sự chết toi
vào tối hôm qua
lúc tưởng hồn
vía
Những công thức của mùa đông
Lúc 4 giờ sáng
khi những khúc xương được đời sống lượm sạch
kết nối với nhau một cách lạnh lùng.
Khát
nửa đêm về
đái xuống lòng kinh hẹp
nước lập lờ đen hôi
sóng sánh mùi rượu bia chết ngộp
Lũ ♦ Không còn tiền để hát
Sông sâu chừ quạnh quẽ
Vịt khẽ mỏ đằng lưng
Đập một vài tiếng oẹ
Nhẽo tình vô không trung
Bữa tối dựng đứng
những con mực trần truồng
thoát chạy khỏi biển
nằm nghiêng trên lá cải xanh hình đồng tiền
Thất trận
Thầy dạy ta sống hiền lành, nhường nhịn lẫn nhau
Trong chiến tranh, thằng nào thuộc lời giảng đó làu làu
Thằng đó sẽ leo bàn thờ ngồi trước
Thần thoại hiện thực ♦ Hung bạo
Hậu Nghệ có bắn hết mặt trời
mũi tên mãi mãi trên đường bay
hân hoan thẳng tắp ngày sẽ sáng
j, nỗi buồn nhân hai và chia ba
nếu ta là
con chim biển đã rời núi
trở lại bình nguyên vào một chiều mưa lướt thướt
bùn đất và cỏ úa trộn lẫn
với những dấu chân bò mênh mang
thi sĩ là nòi thấu thị
hãy hỏi nhà thơ có cách nào để biết
chân lý ẩn bên trong những bông hoa đầu mùa
trong nỗi cô đơn hay hương thơm của thùng thuốc súng
ra thư viện
được nhắc nhở còn chưa trả
những bốn quyển sách
đứng bóp trán [thấy máu lạnh trong người sôi lên]
cố nhớ nhan bốn quyển sách
Bạn thích canh chua
trên xa lộ hắn nói tíu tít
thỉnh thoảng đưa tay vuốt tóc mình
hắn kể chuyện chồng con đủ thứ
chuyện thời trang chuyện thuở nữ sinh

New Comments