Articles by Từ Sâm
![]()
Tên thật: Từ Sĩ Sầm -- năm sinh 1956 (Bính thân -- con khỉ)
Quê quán: Nguyệt Áng, Tân Ninh, Quảng Ninh, Quảng Bình.
Ðã xuất bản: tập thơ Cà phê một mình (NXB Hội Nhà Văn, 2008)
người mù tự do
tiếng mặt trời đi qua lặng lẽ
dòng sông đục ngầu đi qua lặng lẽ
con đường đầy vết thương đi qua lặng lẽ
mặt trăng như con ngươi bầm máu đi qua lặng lẽ
đồng tiền đi qua lặng lẽ
mồ hôi và nước mắt đi qua lặng lẽ
cành đồng trống rỗng mùa gặt đi qua lặng lẽ
Chợt xuân
Gió phương Bắc vượt biên vào “định hướng”
tiếng pháo đì đoàng chạy trốn ngõ hẻm
xe giấu còi, người dắt díu nhau ngược hướng gió thổi
món dê nướng đón xuân
định hướng ngọn lửa
kiên trì thời tiết
bình ổn nhiệt độ dù lạnh hay nóng
vẫn phải là mùa xuân???
Viết về sự thật
cát quê choa trắng phau sự thật
gió quê choa hun nóng sự thật
sông quê choa chảy vào sự thật
chỉ có
sự im lặng ngộp thở
Ông chủ và con chó
Ông chủ tôi nuôi hai con chó
Chúng giữ nhà trấn áp người qua đường
Chúng được phong sao gạch
Gắn nơ hồng
Và khen thưởng vào dịp cuối năm
Tôi ru ngủ tôi
tôi ru ngủ tôi
bằng cái lưỡi của người khác
bằng trực giác của người khác
bằng lời ca của người khác
nha trang sóng gãy khúc
Hòn Tre mắc nợ
gậy sân gôn xua đuổi Đồng Bò
Hòn Yến say mèm
Xóm Bóng bụng bia
Bóp vụn ý nghĩ
Những mảnh sành cổ cựa mình dưới Bàu Tró
nhiễm trùng lịch sử
vết sẹo Lũy Thầy mưng mủ
Vertical Evening Meal
Naked octopi
Having escaped from the ocean
Now lie on their sides above green vegetables
Shaped like coins.
tự do
khi chưa bị lật đổ
báo ca ngợi ông ta là người anh hùng
người vì dân, vì nước
có thể không biết ông ta có nhiều vàng
Bữa tối dựng đứng
những con mực trần truồng
thoát chạy khỏi biển
nằm nghiêng trên lá cải xanh hình đồng tiền
Chiếc ghế
Trên lề đường có chiếc ghế còn mới
như người nằm co quắp chỏng chơ
chuột làm trò đuổi bắt
đám mèo cái kêu đêm
Một tuần có một ngày
dân đen một ngày ăn thịt
sáu ngày ăn rau
bệnh viện một ngày thuốc nhẹ
sáu ngày chích đau
Miếng đắng
lũ trẻ không biết lối về nhà
màu nâu là giun hay rác
chúng chết dần giữa cuộc đời khắc nghiệt
nhầm bạn và thù
Bật – tắt TV
mảnh trán bóng trơn như tờ giấy
mồ hôi chưa bao giờ chảy
chặt không khí như Đôn ki sốt múa gươm
tiếng nổ như bom
Lát cắt lịch sử
Máy chụp cắt lớp 64 ảnh một lần
tôi cắt ngày thành lịch sử
anh xe ôm cứu cô gái tự tử
biên phòng giải thoát kiểm lâm
Ngọn gió tự do
Ngọn gió lẻn vào ngôi nhà hoang
Của người nông dân mất dất
Mùi tự do nồng nặc
Sau cơn hốt hoảng chạy dài
Khất thực
Trên con đường
đốm nón tròn như chùm electron nhiều màu
bắn
từng vệt đường tốc độ
như mũi tên lao về nơi không đích
Sau lũ
rơm rạ băng bó cột kèo
mảnh xương—rui mè nhọn hoắt
thúng mủng úp tiếng trẻ khóc
mầm lúa lên men
bùn choàng khăn
Giấc mơ cạm bẫy
cục đất chọi chim cũng mang tên nước ngoài
gió không còn chỗ trống để thổi
lũ trẻ rửa mặt bằng khói
con kênh đen thắt cổ cánh đồng
rubic bê tông
Sắn ♦ Lẻ ♦ Ảo
sắn cõng cơm như mẹ cõng con
đám cưới sắn
đám giỗ sắn
ngủ vùi trong tro
nghênh ngang trong túi
Khuyết
Anh tôi mù
thấy ánh sáng lung linh sắc màu
bằng mười con mắt ở ngón tay
anh nhìn vào bóng tối
Vô tình
Vô tình trong giỏ rác
tôi thấy một lời thề nằm run rẩy
một nụ hôn chưa kịp khép môi
một tình yêu chưa nói trọn lời

New Comments