Category: Thơ
để làm gì thơ hôm nay
tôi nằm ghế bố xích đu
trên chiếc sân xi măng cũ
đọc lại cuốn tiểu luận ngắn cũ
để làm gì thơ hôm nay
Gửi vu vơ
Một bài thơ gửi tất nhiên
Tặng ngẫu nhiên một tiếng kèn
Một giọng xanh trên nẻo lạ
Một âm huyền giữa lối quen
Phố núi hư không
Túm mặt trời trong túi áo blouson
Thả buổi sáng rong chơi phố núi
Đời úp mặt vào đôi tay trần trụi
Trốn mùa thu vừa vàng úa phù vân.
Kịch rối
Tôi đang sống trong thời đại điên khùng nào?
Henry Miller bảo là thời của những kẻ giết người
kẻ lạ & nước lọc
ngày vẫy tay xuống cuộc đời
chào xin cổ vai chiêm bao tư lự
dẫm xuống nền chân trái
Những con sông dấn thân
Tôi thấy các em đã dấn thân
em Hà Nội bị đá, đạp, đánh, còng
khi la to, giơ cao biểu ngữ “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam”
tiếng trống
người ngồi đánh trống trong im lặng
nghe tiếng thời gian lãng đãng phai
rồi tự dưng như sớm quyến luyến
men sắc hương say xuân lắng ngày
tấm gương soi tôi
tôi biết trước tấm gương, ngay cả sự trần trụi của tôi cũng chỉ là một cách giải thích hợp lý, thực và hư, có và không, kì diệu và vô nghĩa, màu xanh ô cửa và tán lá nuốt mất gương mặt mưa, những bàn tay nhịp trên mặt kính rã ra và tan biến, từng giọt café im lặng thở, màu hoa vàng đổ xuống…
Ngủ chưa mắc mưa bị ngứa chánh giữa chái dừa
Cái cơ queng hèng chếnh tối cao của mềnh nó bẹi chúng gió
B-(
Lên nó nhức nên xôm xốp nghều ngào
Trắng hếu cái gì gì… thể thức bứt tóc nạy răng lúc mợ đương ăn
Đánh trống ♦ Bài thơ không bán
Đánh trống
Trong im lặng
Nghe tiếng thời gian
Lãng đãng sớm mai
Nghe hương Xuân sang
Hình như là thu phân
Ở trong rừng sáng nay có chiếc lá vừa ửng chín
một chút vàng loang trên mầu xanh
em cúi xuống nghe hơi rừng thở nhẹ
nghe tiếng chân nai bước rất ngập ngừng
giấc ngủ
may mắn gặp một buổi chiều dịu dàng, tôi mặc nó ngủ lịm, mặt trăng thơ trẻ áp mặt vào bức tường và chất vàng sóng sánh
loang chảy qua lớp biểu bì loài rắn như biển sóng dồn lên…
Những đêm soi…
đêm đường cùng
tiếng rú gào nằm trong cổ họng
tiếng kêu than lọt thỏm miệng cống
người co móng vuốt.
mi
đú đởn cơ quan
lột áo lũ quan
trưa treo nắng ngoài rèm hotel
xanh đỏ phất phơ
cày tình vội vàng
Chán cmn lắm r!
Mấy bữa nay em buồng như cái xác chết
Trời ơi! Những cái chữ NHỮNG dư thừa
Khong biếc lồm reng bỏ bớc
Trong lá thư gửi cho con chóa cỏa Hà Tây
Thử nghiệm chuyển thể bài ‘Chủ Nhật’ của Mai Ninh
Bàn một mình
ghế một đôi
sân ga quán lạnh
màu đời
gỗ xưa
Mặt trời lặn xuống ở California
Anh không thể lấy em
Xin em đừng giận
I can do the transformation trick:
Make myself very small
Nước mắt
Trong đáy sâu thăm thẳm cô đơn
người nghĩ đến kinh doanh nước mắt
Chúa bị lạm dụng
Em đâu đó trong giấc ngủ ruồi
Đêm cắt thân thể
Giữa giấc mền gối lưu vong
khi bị xô về giấc chiêm bao đồng cốt kín kẽ
những vách sọ mỏng dần
bắt đầu đồng cảm được với nỗi khốn khó lột da
tôi nhìn thật kĩ vào gương mặt được vẽ bởi những ngón tay quyết đoán
và gọi cho nghiêm túc quê nhà của nó
Thắp cây nhang cho chị Sỹ*
có nỗi ngậm ngùi như đời người
chị ra đi, thắp cây nhang thơm
chị ra đi gần rằm trung thu
chị ra đi như tấm gương sáng
Con sông trên cọng lá khô ♦ Mẹ của một nấm mồ
rồi phai
rồi vàng, rồi nâu
lá vẽ ra trên thân xác mình lối mòn những con sông chết
Khi linh hồn lơ lửng
Liên hồi ngồi trong chu vi tỏa sáng
vạn người xứ thần tiên nơi đó. Họ thở ra hít lòng nghĩ giọt sương trắng lạnh
Thơ tháng Chín
Mình cố xúc phạm nhau, thiên thần phạm tội
đạo đức thế gian kẻ vạch phấn mong manh.
Mình cố cứng cỏi nhau—chuông thánh thần sụp đổ
Chẳng thằng tôi nào biết
Tôi mưa trong trí nhớ
Và đêm tối trong lòng
Nó như mặt trăng vỡ
Trôi trần truồng trên không

New Comments