Articles by Hồ Minh Tâm
Con sông trên cọng lá khô ♦ Mẹ của một nấm mồ
rồi phai
rồi vàng, rồi nâu
lá vẽ ra trên thân xác mình lối mòn những con sông chết
Đêm ♦ Gọi một hôm qua
như đang bắt đầu của lửa
hành lang đi về ngôi nhà cũ tìm kiếm bình yên
dài và quạnh
nghĩ ngợi gì với tro nâu
Qua một đêm đến ngày… ♦ Hát
thêm một ngày đàng hoàng trôi qua
sướng chi lạ
sờ nắn lại chân tay mặt mũi
đủ cả
gà trống ♦ thơ ư? ♦ tháng 5
đêm qua nói gì với nhau
trời tròn ò ó o
ngôn ngữ của gà trống là con gà mái
là hạt thóc
là vùng trời diều hâu
hào quang của bóng tối
những cung tròn ngộ nhận về sự khởi đầu và kết thúc
trang sách trắng nói gì đó và,
không nói gì đó . . .
ghi chép ở bệnh viện
chợt thấy
một ông già ăn nằm cùng chế độ
mắt trái bịt kín bằng dấu cộng trắng và đỏ
mắt phải nhìn phần đời còn lại, và
trên tay cái gậy tung tóe, phân trần điều gì đó
thay tất! ♦ nhớ thẳng hàng
nếu được
tôi thay tim–chưa hẳn đổi mới yêu
tôi thay dạ dày–chưa hẳn đổi mới ăn
tôi thay phổi–chưa hẳn đổi mới thở
thay gan–chưa hẳn đổi mới cách lo sợ
cái thằng thơ ♦ uẩn hương
nó gieo nó vào cánh đồng buồm buồm gió
đa chiều (đa đoan hay đa mang gì đó) vươn
vọng
năm ngón trần không vớt được gió hoang
hai mươi ngón trần không giữ được gió hoang – thíttha
30 năm & CHUYỆN CHA CON MÌNH
cha nói: nhạc ni buồn mà hay chi lạ
tôi im lặng gật đầu
ngọn đèn dầu lay lay vừa đủ rọi
chắc chỉ đủ cho cha tôi thấy
buồn trong đầu tôi lúc ấy
94000000000000 hạt mưa
chỉ có dân tộc ta chỉ có sông núi ta chỉ có ta . . . mới yêng hùng ngàn dặm
Mỵ Châu xưa thiếu lông ngỗng nàng lạc lối về
vua ta (cha) bèn cho ấp 94.000.000.000.000 trứng ngỗng
mới đủ lông cho nhát kiếm thăng thiên
nếu nếu sẽ có lời…
người hà nội nói: ối giời vi la xin
người sài gòn nói: chời ơi dzi na xin
mình người miền trung nói: vi na sinh
nhiều chuyện!

New Comments