& nó
biết thôi
không quen lắm
nó gieo nó vào cánh đồng buồm buồm gió
đa chiều (đa đoan hay đa mang gì đó) vươn
vọng
năm ngón trần không vớt được gió hoang
hai mươi ngón trần không giữ được gió hoang – thíttha
đồng cỏ và khí trời
hiên vắng và cơn mưa
cái bím tóc đung đưa nụ tình rất xốn
của cho không
kệ
nó thèm ngả lưng
không
không
không
không dưng mà tình
không dưng mà chợ rợ
giữa nó và cái thằng thơ
một tia nắng gãy
nó nằm ngay đơ như cái thước trời
thằng thơ rón rén đắp đêm lên nó
nỗi buồn bình minh
chừng lưng nương
một nụ uẩn hương
nín gió
gió từng ngang qua đây
gió thì thào như gió
gió từng ngang qua đây
gió cuồng điên như gió
em vuốt lại chiều thôi gió bớt quanh co
chiều dakbla
sông mềm lụa gió
không ai hỏi cớ gì anh đến đó
không ai nói với anh cớ gì mà hoa pơ lăng đốt chiều rực đỏ
rồi đi
đâu em
đâu rồi loài uẩn hương khát gió
chiều nay
dải lụa một vành khăn
lau giùm anh nỗi buồn bằng nụ hôn
nín gió
đâu rồi em
đâu rồi
em
chừng lưng nương có còn một đóa uẩn hương
hay chừng lưng mơ
em
một bóng ơ hờ
.