may mắn gặp một buổi chiều dịu dàng, tôi mặc nó ngủ lịm, mặt trăng thơ trẻ áp mặt vào bức tường và chất vàng sóng sánh
loang chảy qua lớp biểu bì loài rắn như biển sóng dồn lên những hoàng hôn những bình minh những lời cầu nguyện nỗi khát khao từ vô tận đáy nước
lúc này tôi nằm im, đong đếm từng nhịp thở và phân giải mùi hương đương lọt thoảng qua từng sợi vải áo, nỗi nhớ bầu trời nỗi nhớ mặt đất nỗi nhớ dấu chân tôi ai dẫm lên ngoài kia
tôi loay hoay giấu giếm điều này thế nào, cái chuyện tôi sướng vui đến chết chìm trong nhung nhớ một mặt trăng xa lạ thân thuộc, chuyện đứa trẻ trong tôi bỗng nhiên nằm ngủ lịm hồn nhiên
nếu đứa bé cựa mình, tôi e hương thơm sẽ tỏa ngát tức thở bung khỏi bức tường da thịt tôi
tôi e sự trong vắt sẽ làm tấm thân tôi cũng trở nên trong suốt, những con mắt nhìn thấu qua tôi, mặt trăng tan ra và ánh sáng tự hủy diệt chính nó, trở lại là hư rỗng
tôi mặc nó ngủ lịm, giấc ngủ là bình chứa kí ức tôi, tội lỗi của thời gian, của biển cả, của đất, của trời, của khí thở và những ngón tay đã lăn qua trang giấy trắng, những đường vân xoáy tít cơn lốc
lúc này tôi nằm im tôi ngắm cho say
tôi sợ đứa bé cựa mình, e mình đỏ mặt ngây ngất và miệng tôi trở nên nhiều lời khi cơn mưa thu dội xuống
lúc này tôi nằm im tôi ngắm cho say, để màu đỏ của gương mặt tôi trôi đi trong mưa và còn nguyên hình hài đứa trẻ nằm trong vắt
09/011
.