Category: Thơ
Ta về đứng một mình ta
Ai bắt ta đau chỉ bởi ta lắm mối mưu cầu
ta sắm vai người tình đỏng đảnh
dẫu ái ân đã mệt lắm rồi
Bởi thế giới này
Lúc ấy anh không nghĩ về em
Những điếu thuốc lâu rồi không thắp lên
Đêm nay đỏ rực suy nghĩ
Con gái nhỏ của bà chủ quán
Có ba chàng trai vượt sông Rhein
Thăm bà chủ quán vẫn ghé hoài:
“Còn rượu bia ngon không bà chủ?
Con gái diễm kiều của bà đâu?”
Phở
Từ dòng suối thịt ngâm nước mắm
Chảy ra những cái tát hồng hào
Nó (âm thanh) thều thào
Một cách tê tái
nắp ống cống
Khi chọn làm một thể thơ có hình thức khác
Tôi quyết định lấy tên thật- vương ngọc minh
Kí dưới mỗi bài thơ
Nhà thơ bị ngạt trong thang máy bệnh viện liên tưởng về Hoàng Sa – Trường Sa!
nhà thơ/ ngạt trong thang máy.
nhà thơ/ chủi đổng/ mẹ kiếp/ chẳng lẽ/ mình/ chết ngạt/ trong này.
nhà thơ nghĩ/ nếu chết ngạt/ cũng xin/ được/ chết/ nơi/ Hoàng Sa – Trường Sa/ chứ/ sao lai/ sao lại!!!
sở khanh, chính trị gia, và gã hàng xóm xấu bụng
đầu đường là tiên nữ
cuối đường là con đĩ
công phu của gã
là đưa được con gái lên giường
Mưa chi
bấu tay thành óc ngàn con sâu rúc
mưa mù sân cỏ mọc
đường hạnh thông tây xa quá em đau
Một cái đạp làm rung chuyển lòng người
hắn đạp trên mặt bạn
cũng chính là hắn đạp lên mồ mả tổ tiên
đạp lên những người banh gan xẻ thịt
quyết giữ từng tấc đất
Kịch một màn ♦ Xúc cảm giữa trưa
ngoạm vào mảng nắng đầu ngày tôi như chết đói
chết khát
liệu có nên học cách sống dài dài không? trong khi mùi của ban mai giờ đây chẳng còn trong trời
Nói chuyện với những sợi tóc ♦ Phía khác của lòng từ
Những sợi tóc
thuở tôi làm lính trận
lúc chạm mặt quân thù máu bê bết đầu xanh
sao vẫn cố trườn lên nghĩa khí?
Cỏ mọc
một đêm tựa một kiếp
nhập vào để xuất
ngựa hí rung chuyển dịch quanh một điểm
dưới bầu trời tí hon bao phủ tột đỉnh
Chỉ cần em nhớ
Thôi thế là những tháng ngày
cầm lên rũ thật mạnh
rơi ra không một cái gì
Ở đầu cầu non nước anh ngồi đếm người đi
Như Một Niềm Thương Tiếc Đớn Đau
cái hố ấy là một cái hố khô cạn
với những gai và hoa hồng héo khô
người ta đã quăng vào đó để vĩnh biệt những người không thể nói
trong ngôn ngữ im lặng của sự bức bách
Trên đỉnh mùa đông là nỗi nhớ
Phía sau bức tường
là không gian câm, vô sinh
nhánh hồng bị tỉa cụt
vì lời nguyền của mùa đông
nghĩa trang thành phố
ngày càng xuất hiện nhiều ngôi mộ
những ngôi mộ cho biểu tình
những ngôi mộ cho kiến nghị
không lâu
thành phố sẽ biến thành nghĩa trang
không ai có thể ngăn đường chúng ta ra biển
không có ai được quyền đứng trên dân tộc
không có ai được quyền nói thay tiếng nói nhân dân
nhìn về phía biển đông
chúng ta cần có một Diên Hồng
Mang thai huyền thoại
Người ta xẻ bụng không gian
tiêm vào thời gian quá liều
Em ngất ngây tan hình dưới đáy trăng nước
Nhả ra từng miếng cẩm thạch mơ hồ
Rạp xi nê Chợ Cồn
Tạc Zăng đang giữa lưng lửng vun vút tên tua tủa, đứt
Cao bồi vừa rút súng ra khỏi bọc, quay một vòng quanh ngón trỏ, đứt
Hiệp sĩ giác đấu bị quấn bà chằng vào lưới, cọp nhảy bổng vồ tới, đứt
Buổi sáng hồi tỉnh trong lúc mưa
Thoáng chốc một thế kỉ phù vân
Chấp chới mở tắt những trang sử nát
xa nghe như một biến kinh
hay tiếng tru của bầy sói lạc.
một mình
một mình xanh mắt
xanh ngắt một mình
người lẻ mọn ngồi nhai ánh sáng
âm thầm lướt đi như ánh lửa

New Comments