Articles by Lê Nguyên Tịnh
Nghệ thuật của sự chậm rãi
tôi nhai nỗi tuyệt vọng thật chậm
như nhai giấc mơ
để luôn luôn canh thức
cùng những khoảnh khắc trong đời
Ở nơi chỉ có chúng ta
em bảo sẽ rơi xuống vực
đơn giản như cái kiến
ra vào vòng tròn vô cực
em bảo sẽ chết đuối
Có một khoảng trống
láy và nháy
như chiếc lá rung khẽ trong gió
như búng một dây đàn ghi-ta
chúng gây cảm hứng những giấc mơ
Thơ mộng
Như đóa hoa tỏa hương
dù bị vùi dập trong giông bão
ngọn cỏ đơn sơ khiêm hạ
ngả mình qua miệng vực
Symphonic Poem
Những người hay mơ mộng
là những người muộn màng
họ không suy nghĩ bằng cái đầu
nhưng bằng trái tim
Quán tưởng
Những sinh hoạt hằng ngày có thể
giúp bạn quán tưởng và tỉnh thức
nếu bạn nhìn ngắm và thực hiện chúng
với đôi mắt hồn nhiên
Nơi chúng ta ngồi là một vỉa hè
Ở đó có một tán lá mùa xuân
che kín nỗi buồn của anh
có những con chim hoàn toàn tự do
con chim câu đứng gục gặc đầu
rúc lên những dị âm
Mầu nhiệm của sự sáng tạo
Ngày nào đó con ong thôi
làm mật trên nhụy hoa mùa xuân
có thể nó lười biếng
có thể nó đã quá già
Cùng buổi chiều mùa xuân
tôi như chiếc lá mùa xuân
tích lũy sự sống
sẽ rơi theo đường cong
khi linh hồn no đầy tự do
và già dặn như hư vô
Ngụy ngữ
Ngày cuối tháng tám
biên giới có và không
mọi hiện tượng đều thay đổi
chúng ta chẳng sở hữu điều gì
Anh yêu em
Anh quỳ xuống: anh nhìn trái đất,
cỏ,
những côn trùng,
những cuống lá bé nhỏ nảy nở với những màu xanh.
Những câu hỏi
anh tự hỏi có bao nhiêu
con đường đến hy vọng?
anh nhớ con đường duy nhất
con đường đến hố thẳm
New Year Resolutions
không coi việc gì nghiêm trọng
ngoại trừ chơi bời, thở vào thở ra
và cười no bụng
Người quan sát
Mỗi lần tôi lái xe ngang qua nhà thương
tôi nhìn nó và nghĩ, một ngày nào
tôi sẽ ở trong đó
và cuối cùng tôi đã vào trong đó
Tháng thứ 13
Trong tháng Mười Một địa ngục của ta
những con chim vẫn còn bay
hoặc bị những con mèo ăn thịt
Phi Châu ♦ Mỹ Châu
những ngọn núi là ngực nàng
hai sông Nile lệ nàng
như thế nàng nằm
đen tuyền suốt những năm.
Trận chiến cuối cùng ♦ Trái tim hoạt náo
Trước đây hắn
là một võ sĩ,
từng đấu mười hiệp
Giờ đây hắn quan sát
Nơi khung cửa sổ này
chiếc lá rơi lặng lẽ
về với đất nâu
và bài thơ của anh
tượng hình như một
bức tranh tĩnh vật
Bình minh câm
tôi gieo vào mênh mông
một linh hồn/nỗi nhớ
tôi diễn nghĩa tiếng hót
của chim: “mùa xuân, mùa xuân !”

New Comments