Những thớ cổ của
con chim thạch yến
ngân rung như
nhịp tim của tôi
(một cơn địa chấn ngầm)
hình như nó đang
xua đuổi mùa đông
(tôi gọi là bóng đêm
hay là chứng trầm uất)
tôi nghe tiếng mở cửa
của bình minh
dù rất khẽ
tôi gieo vào mênh mông
một linh hồn/nỗi nhớ
tôi diễn nghĩa tiếng hót
của chim: “mùa xuân, mùa xuân !”
tôi biết vì sao
nó thèm hót, như tôi
thèm đọc một bài thơ
dù chẳng có hồi đáp
bằng thớ cổ của đêm
nó cũng là một loài chim
bài sonata 14
của Beethoven
diễn giải ý nghĩa
của bình minh
bằng ba biến khúc
(than thở, thinh lặng,
và dông bão)
dù nó không nói gì
vì bình minh
luôn luôn câm
như linh hồn tôi
chết lặng và không thể
diễn giải trước
khổ đau/tình yêu
.