tôi lặn lội bước vào ruộng tóc
chọc ghẹo mắt em
một sáng ngày thấy cuộc đời mình ở thế giới nào lạ hoắc
nơi bắt đầu – kết thúc là một dấu thấm mệt
say với em một lần
uống cả bầu trời rồi lăn mình ra chết
một tai nạn chẳng có gì buồn ngoài cái lắc đầu đầy uẩn ức
em thực tình đã rũ bỏ tôi bằng cuộc tắm gội
cánh dĩn vội trườn bấm những dấu chân cong
vì cớ gì không mong lần phung phí
loang đến nhau, ẩn nhau và khít vừa bối rối?
phấp phỏng mồ hôi
rơi tôi vào ngày mất tích
có bao giờ hoàng hôn cười lích rích
như tàn lửa tôi từ chân em mà đốt lại
gió thiên thu kéo dài cơn mưa gọi ban mai buổi đầu khờ dại
tiếng mõ chiều
nhẫn nại khuấy đều phía chân trời
thớ đất chạm nhau
sau thiên nguyên
em ngoan hiền nằm ngang thềm thế kỷ
trong động én tạt nồng
tôi chạm phải mông lung . . .
.