1. Hành lý của cô gái già
cô gái già giật mình trở dậy
chuẩn bị hành lý cho chuyến đi một mình
trong thời khắc cuối cùng của mùa xuân vừa hanh nắng
lúc hai giờ sáng tất cả đều đã có bình yên
cả bầy kiến cũng đã mệt nhoài lăn ra ngủ dưới vòm đêm thọ nạn
mở ra một trời rất trong để sống tiếp đời mình
dường như đất đai đang chối bỏ con người
khi bàn chân rũ và đôi mắt hờ đang bàn nhau đổi ấm
đêm sắp sang ngày sau lần tắt ngấm của những vì sao
ơ hay! ngọt ngào chẳng dậy thì nổi nhỉ!
tấm vai gầy sắc như thất lạc trong chiếc vali
bởi nếu không, sao đếm được nỗi buồn khi gỡ tóc nhói đau?
bới bình lặng vừa bật lên từ tiếng đầu tiên của ánh sáng
lạy trời cho những úa nụ
sẽ nảy mầm bạo liệt như bùa ngải cho đất trời no mắt
gom rịn nát vành môi, gói nỗi nhớ còng, ghim ghì bóng ngã
kéo khóa
thấy một già nua nằm ngoan trong đó. Buồn thơm.
2. Về lại một hương người
rơi khẽ qua khe đêm lễ hội cỏ hoa
lòng thành phố tràn ánh sáng khoa trương
anh trút xuống đường những mảnh rơi của khói
bao ngày xưa hun hút chạy qua em
đội trên đầu một cũ mèm bê trễ
Sài Gòn nhiều gió, nhiều mưa, nhiều nắng
nhiều ngả nghiêng, nhiều lòng người
chỉ có em là ít!
em đi tìm hò hẹn đã luân phiên như ngày thay sớm tối
bấm ngón tay để chặn lời thẽ thọt
huyễn mình bằng một yên lặng như không
tháng Tư đi bềnh bồng trên vai trần thả cọng rời bé mọn
trông hơi người
đêm hiền khô mà nỗi nhớ lăng loàn
lòng sơ sinh mà buồn khỏa thân thơm
đêm đã ngừng trên bài thơ nhuốm cũ
và đêm rưng rức đoái thương
để em chạy nghe anh! về phía bàn tay vừa ủ ấm
anh cứ thế nuôi em bằng môi nghiệt ngã
đêm qua có thổn thức nhỏ rũ sang phai . . .
3. Lòng tôi chật chội
có một hò hẹn thọ nạn giữa thinh không
bữa tiệc đã bày tiếng cười và nỗi nhớ non tươi
vòng tay vụng dằn mình
môi phượng lạc vào am gió
những dại cuồng không đâu đi tự vẫn
lòng tôi chật chội như giọt nước mắt chỉ biết lặng lẽ rơi
tháng Tư trời mở ra một lối rất trong
hoa hồng chẳng hàm hồ thét một tiếng chua ngoa
(nếu ai còn nhớ tháng Tư của tôi loài hoa ấy nhiều đến độ
ngây ngô)
đem tiếng cười giấu đi để thả một giọt mặn
mắt trải lụa và môi túa hương phong kín lối
gọi mình là một Thắc thỏm đói gọi một rong chơi?!
nắng Sài Gòn rịn mảng màu lên tôi rất kín
đêm Sài Gòn gọi tôi ngó lên dấu sắc có ầm ì trầm tiếng
và tất cả nhẹ nhàng mang đi mất một nỗi buồn thánh thiện từ tâm.
có một bao dung đã đi về thế chỗ
nên lòng tôi chật
một rền vang.
4. Buổi chiều nở hoa
có một bữa âm u đi vắng
những ngón tay bất chợt biết buồn
vớt lên bờ phố xá cái nhìn nâu trôi trên dòng xa vắng
có bữa lòng phụ rẫy bàn chân
son nhạt rối lời
cuộc tình ở lì trên gác trống nghe “A comme amour” đã cũ
để có “A love for life” ngân lên trong hùi hụi tiếc nuối
bữa chuyến đi của vòng tay dự báo diện mạo của ngày đầy xấu xí
em thảng thốt giật mình
Sài Gòn bỗng dưng thiêu người quá đỗi
đã bao nhiêu mặn nhiễm vào đêm
kéo trùng khơi về nằm ngang nụ cười khóc nhớ
có lẽ trăng ngủ mê
nên vô tình gối chăn thành sa mạc
anh đừng tiếc một mùa thu không có thật
bởi chiều nay
trên rã rượi biến âm
loài hoa ấy đã nở rộn ràng . . .
5. Ngày mây trắng
bình lặng quàng chiếc khăn cũ về nằm lì
em nhớ hình những ô kẻ karo màu ghi hiền như mắt
trong cái nóng đêm qua
môi trống huơ và mấp mô ngơ ngác
đã thấy khô cạn đung đưa
chấp chới ngậm sương mai để lên màu cho nắng mới
cắt miếng hò hẹn thành hai
một nửa cho hôm qua và một nửa cho ngày mai
hôm nay thì khất nợ!
kéo mình ra khỏi những sợ hãi
rụng xuống tay những nụ cười bị bóp méo
chỉ có khói thuốc bay bay là còn rõ hình hài
anh sẽ ngồi bên em mà hát một lời đã giấu đi từ chiều trễ nải
mình tặng cho ngày nhịp thở
và chờ
mây trắng hát trên cao.
.