bữa nỗi buồn bỏ đi
không tìm ra cái cớ để cười cho những lỡ dở
nhúm gió chòm mây đi lạc cũng chẳng thấy vô duyên
dù chúng đều hỏi em về sự trằn trọc của ngôi sao đêm còn sót lại
bữa nỗi buồn đi vắng
sự chống chếnh cũng ngại nhờ em về mở cổng bình minh
và trời đất chạm nhau có khi không tựu thành bóng tối
anh đã kịp tới nhờ quá giang một run rẩy
để trả lời: nỗi nhớ hình gì?
có đa chiều như miếng rách trên sự nhương nhiễu hôm nay?
– nó mang dáng rất dày
– như khoảng cách của cánh diều tới mặt đất lúc đứt dây.
em ting tang . . .
có khi nỗi buồn đi chơi và kẹt ở cuộc vui nào đó
nhường em một ngày no gió
rực rỡ những cơn điên
.