em đang tự hỏi mình tìm gì giữa con sông ngày nghiêng váng nắng
đổ những nhoẹt nhòe vào loáng thoáng vết chân chim
khi ký ức sủi bọt
cơn u tình không chịu nhòa
trên vỉa hè hơi thở hắt hiu tiếng hố sâu
phả vào đam mê bóng ma đầy mặt nạ
em hoang mang
sợ mình không tìm ra điều gì từ bộ bài tam cúc
sợ những đa đoan mang hình nhục cảm
người đàn bà nào đó ném khúc ruột mình
nằm trên chiếc võng mây
con bướm xảo ngón
không thể nuôi lớn sự thủy chung bằng giấc mơ quạ công đầy ảo tưởng
người đàn bà cứ đi
khỏi chiếc ổ thơm còn đọng tuổi
em phát điên
cơn điên được cách điệu
bằng cơn gió lật khỏa thân
.