em ngoại đạo tín điều
ngẩn ngơ bay bên giáo đường cuối tuần
nghe câu kinh trầm kha
đặt tên buổi xưng tội là hương hồ im lặng
có khi vừa mới bắt đầu, làn khói cũng sẽ rơi
muốn thốt gọi giữa thanh âm của sự sùng bái ngàn người
tiếng gọi tìm huyền thoại của hối thúc lương tri
có vài người mượn đời nhau như thế
trời vì đâu mà sám hối
trong veo?
bài thơ tình đi qua len lén
nhẹ nhàng thôi kẻo thiên chúa giật mình
em đóng đinh mình vào hư vô
anh khi không gục xuống suốt mấy mùa
trăng trễ
mình ngủ mê trong đơn chiếc nguyện cầu
ơn trời!
cho hạt bụi tái sinh
thở hương nhau ngây dại những ngày đầu . . .
.