giấc mơ nép mình vào ngực áo
cơn ngủ cài lên hai dòng kẻ màu xanh
bồng bềnh mắt trắng
trong lặng yên và ồn ã
tôi bị hỏa thiêu bằng câu chuyện của những ngón tay
ngón tay cười
khóc tiếng chim di đầy ngụy biện
ngón tay gần
xa ngút ngàn trong khoảnh khắc mới kề bên
ngón tay thề thốt
phụ bạc nhau như hò hẹn
chỉ bằng chuỗi ký tự song sinh
điều kỳ diệu nhất tôi bắt gặp hôm nay
là niềm tin cuối cùng vừa bị đánh úp
thình lình như buổi đầu vội vã đến tìm nhau
con chiên ghẻ sáng nay cũng vừa thức giấc
sau buổi kinh cầu
sự sùng tín đan nhau như cạm bẫy
tôi bắt đầu viết bài thơ thắt ruột
hủy hoại cuộc trùng phùng sắp tới
tuyệt vời chưa!
những cơn mưa không bắt đầu từ tháng Sáu . . .
giữa bản valse đầy nắng
thấy mùa thu về trong quán nhỏ
vai lí lắc rung theo điệu múa cuối cùng của giọt nước
những nhịp điệu gõ đều khiến diệp lục lạc đường
đổ úa vàng vào đời chiếc lá
góc quán nhỏ mà tiếng cười lưu lạc
vĩ thanh đang dạo chơi
bằng bước chân mang hình lục giác
đôi khi thành phố tự mình dàn dựng một buổi diễn
không cần tiếng vỗ tay đưa tang và tiếc buồn cho đoạn kết
muốn chạy theo anh bằng những bước đã tự trầm
có lẽ chỉ một chiều thôi
đưa tay chạm nắng
rướn gót thơm lên cho dấu ngày thường trú
giọt chi đó cứ thẳng thớm mà rơi không cần vòng vo mãi
một mai thức dậy giữa căn phòng và muốn nghe loài mãnh chúa hát
những lời năm cũ đã bị ăn mòn
em biết hờn ghen trên cả cung thương sủi màu mây trắng
không ngờ nắng còn vô tư đến thế
giờ ngón tay nằm nghe áp thấp chuyển slow
.