Articles by K Lan
Vết thương của ô cửa nắng
đêm giả vờ vì mặt trời làm duyên giận dỗi chiếc bóng đè lên vết thâm bụm lại tiếng thở hắt lên nhẹ nhàng …
Định mệnh cho quà
người đàn ông châm thuốc đốt đêm qua
khói quẩn vờn bất trắc
anh rơi giọt nước mắt cuối cùng
em lăn vào những chiều giông chưa tan
Cẩm thạch
những ngày mai liệu có dịu dàng như quá khứ
mặt hề gảy cười lăn tròn trên mắt
đêm hồn nhiên nhiễm mặn
tiếng thở nồng mùi tự vẫn của bóng đêm
Suối nguồn ra khơi
không có sự vỗ mộng bên mạn tuổi
giấc mộng tròn cũng cứ thế lăn đi
… và cứ thế lăn đi còn em góa phụ
Như một mùa thu
Ngày đã từ đêm trắng sinh ra
con chim nhỏ cũng vừa khai sinh tiếng hót mới
sơn ca hoài thai từ những ngày tháng dại
Buổi kinh trầm
tiếng gọi tìm huyền thoại của hối thúc lương tri
có vài người mượn đời nhau như thế
trời vì đâu mà sám hối
Mây ngàn và valse cũ
tôi dắt mình ra khỏi cơn say đêm qua
những câu hát đêm nghiêng người làm vai trầm hằn lên dấu tích
tôi và đôi mắt xếp hàng trên con đường góa bụa
Điều còn lại ♦ Người trơ khất người
đêm qua nàng tiên cá cho đi vài giọt nước mắt
giấc ngủ mặn
khi những bàn tay không thể cởi trói cho mình
và tên cướp biển hoàn lương bằng tình yêu tưới nước
Cơn mơ thơm
ngày không nhớ nổi bước chân mình
khi dày cộm những thói quen nhiễm mặn
chỉ có tình nhân bất chợt nhớ mình
Viết trên những giọt mưa đêm
tôi nhận ra trong nét vẽ đêm
những người đàn bà ngược đãi mình bằng cơn mộng ngọt
ánh sáng lân tinh bật lên từ câu thề ngày cũ
giấc chiêm bao kể lại câu chuyện về điều trắc nết
Caravan của mùa thu
cơn gió mọc lên từ thớ vỏ thanh xuân của người đàn ông một đời lầm lũi
trong chuyến đi vòng quanh dấu chấm
sự hư vô bỗng nhiên hóa cánh rừng
Chuyện của vì sao rơi
đêm lên đầy gió chướng
ngôi sao vội vàng tìm bạn trong cuộc hỗn mang
và tóc em bay cho sao đậu đến đầu ngày
Sacré
sáng nay nhặt trên bậu cửa tiếng sơn ca bị đánh rớt
có thể đêm mở tiệc ăn mừng
và anh đã tráng men cho mặt phẳng ngày sáng quá
Thuộc về tháng Tư
rơi khẽ qua khe đêm lễ hội cỏ hoa
lòng thành phố tràn ánh sáng khoa trương
anh trút xuống đường những mảnh rơi của khói
bao ngày xưa hun hút chạy qua em
Récits
mở chiếc liếp phương đông cho mặt trời nổi giận
bằng những nhát kim xuống ngày
vá lại người sau cuộc cưỡng chế hôm qua
Ẩn khúc cho đêm
ai có thể ôm bóng mình khi cái bóng chẳng bao giờ có thật
dù từ ngón chân bóng cùng mình rong ruổi?
Cò con hay là Cello tháng Sáu
có con cò con vuốt lưng mình sau buổi kiếm mồi mệt lả
cái lưng ong mỏi rời
hay là đêm đã giậm châm quá mạnh?
Nụ hôn ngủ muộn ♦ Ngoài miền ức thức
đố ai thả nứt nẻ vào bình để hoàn nguyên qua cái kén
đố ai chưng cất được giọt nước mắt trong đêm không từ tiếng xót rơi
Lao xao đầu tiên của 7
bây giờ người ta không cầm bút để ghi lại những điều mình nghĩ
nên tôi thấy tay mình đổ mực
màu mực không xanh như lá biếc hiên nhà
Solo ♦ Dãy Melody màu trắng
rồi giấc mơ cũng từ biệt đêm để đi tìm buổi sáng
bước chân mòn như chuyện Ngâu muôn đời cứ hẹn gặp
em từ biệt gối từ biệt chăn từ biệt cái ôm mình mỏi rũ
Chuyện của những ngón tay
trong lặng yên và ồn ã
tôi bị hỏa thiêu bằng câu chuyện của những ngón tay
ngón tay cười
khóc tiếng chim di đầy ngụy biện
Con lật đật màu hồng nhiễu sự
bữa nỗi buồn bỏ đi
không tìm ra cái cớ để cười cho những lỡ dở
nhúm gió chòm mây đi lạc cũng chẳng thấy vô duyên
… Của đêm ♦ Đêm mẫn tiệp
đêm qua người con gái xâu đêm thành chuỗi
ngồi đan những cọng mưa lên áo gấm
tôi nhặt nhạnh mình
khép lại buổi mông lung
Trên dòng ngữ lưu ♦ Lòng nghiêng giả thử
nếu một ngày
em định nghĩa thời gian bằng ánh sáng
có nghĩa là nắng sẽ tắt rất nhanh
Cơn điên cách điệu
cơn u tình không chịu nhòa
trên vỉa hè hơi thở hắt hiu tiếng hố sâu
phả vào đam mê bóng ma đầy mặt nạ

New Comments