có mùa trăng trắng mới đi qua
để lại vết chân màu tim tím
chỗ ấy không mưa
chỉ dưới hiên ngày một mùa thu có thật đã lên son
ta gọi em Erica trên phận người nhấp nhô nằm vừa doi đất
bữa nhặt lại tiếng cười
hãy chia cho nhau đêm cuối cùng hoàng hạc
nụ hôn có thể sẽ vàng hơn trong mùa phong tóc úa
rồi nhè nhẹ gọi một tiễn đưa
cửa chiều chưa từng khóa
để về soi lại nhau khi bụm khói trật trầy thành vụn vỡ
can cớ chi em ở phía bên kia mà úp mặt
hiện mùa ám tro
em đừng xòe tay cho nỗi buồn đếm ngược
tội mắt tội môi tội đôi lần gõ cửa
diệp lục đã ngủ rồi
Guillaume Apollinaire chờ cũ kỹ bén hơi đau
ngoan đi trắng!
ta chờ em về canh giữ những mùa chung
bên góc trời chật hẹp vừa tàn điều ước cuối
.