đêm gác chân lên bậu cửa
những ngón sơn màu soi những điều còn trốn mất
em chong chong và đêm qua nhanh từ lúc mình gặp
Joni đã lấy chồng. Jimmy đã thôi khóc.
câu chuyện đơn phương cũng tìm cho mình hướng đường ngược lại
cơn mưa không giấu mình cho mắt. cơn mưa dự báo hôm qua
là sáng tinh tươm em quờ tay tìm giấc mơ đã thức dậy trước
điều gì còn lại sau bàn tay vẫy?
đừng trả lời bởi sự im lặng đã nói lên đủ đầy
mây đỏng đảnh làm mình làm mẩy chớp mi ướt áo
bản tình ca niêm phong bằng dấu môi cất vội
khi đêm đã điểm những dấu ngày
có những cuộc chia tay không làm nên nước mắt
có lời giã biệt không tượng trưng cho mất mát
mái tóc dài tơ nhện thơm mùi thược dược
cuộc hẹn hò tiền kiếp cho hôm nay nẩy một đường về
em biết bàn tay không ngăn nổi mưa
không che nổi gió không chắn được hồi bão tạt
nhưng cánh đồng cũ sẽ tái sinh từng đốm xanh lơ
sau câu kinh anh, em trần gian những điều còn lại…
đợi gặt mùa vui.
Bỗng một ngày em thấy lòng người hóa thạch
giữa miệng núi xanh thành phố tơ tằm
chiều kinh cầu luồn tay vào u tịch
thăm hỏi rưng rưng vết chân chim để quên trong bóng tối
đêm qua nàng tiên cá cho đi vài giọt nước mắt
giấc ngủ mặn
khi những bàn tay không thể cởi trói cho mình
và tên cướp biển hoàn lương bằng tình yêu tưới nước
anh ném giấc ngủ em cho nếp nhăn ghé về giữa ngọ
tạo mê cung đánh úp những phận người
chuyện cánh buồn khi không mà rách ngực
môi lẫm chẫm đi tìm sự minh triết của nụ hôn
rồi một lần em thấy đêm vỗ tay ngợi ca lời đồng thảo
âm ba đầy cường điệu
niềm vui có khi nào hiển linh trong hẹn hò không tưởng?
sáng này phố nhắc nhớ một bờ vai
một lưng ong và một đường bay của chim én nhỏ
thiên đường ơi! em khất nợ tới tận cùng . . .
.