có đôi lần bất chợt dài như mấy mùa yêu quên gặt hái
giấc mơ cứ giẫm phải chân mình
em gặp sóng giữa ngày lòng biển xanh vời vợi
và con dế khờ treo cổ dưới tóc trăng
mỗi ban mai khâu vá một bèo bọt thành hàn huyên
những ngày mai liệu có dịu dàng như quá khứ
mặt hề gảy cười lăn tròn trên mắt
đêm hồn nhiên nhiễm mặn
tiếng thở nồng mùi tự vẫn của bóng đêm
bong tróc
trả cho em ngày xưa
của buổi vắt nụ cười qua kẽ tay
anh – giọt rặn cuối cùng
em – bờ đêm tiếc rẻ một trở mình
nụ hôn đóng khung nằm im bên vết sẹo góc tường
mưng mưng
muốn đóng gói hôm nay ký gửi vào hôm qua để đừng tiếc nuối
ghép mình vào mảnh vỡ nhau
nếu những bài thơ cũ có thế xé ra để may áo
em sẽ phù phép bốn mùa
cẩm thạch hôm nào sẽ nảy nhánh tình xanh
rồi một ngày
khi đóa quỳnh biết ru đêm về bến yên dung dị
mình đánh đổi kiếp người cho đá
mặt người sẽ khắc khảm thành thật hơn
điều giả dối.
.