đêm tắt màu tím của chiều cho màn đêm thơm rát mùi nỗi nhớ
những ngón tay linh cảm về nhau
như nhà hiền minh ngồi trong chuyện ngụ ngôn của bài thơ trước
em cầm mình vào lời anh mọc mộng lúc khuya lơ
ai có thể ôm bóng mình khi cái bóng chẳng bao giờ có thật
dù từ ngón chân bóng cùng mình rong ruổi?
anh về phơi phóng tâm mình nên hương đêm ủ mầm nắng
giọt nước mắt cong oằn chảy ngược vào trong
tiếng cười ủ dột bên thềm áo ướt
em nhảy nhót sân đêm
con sẻ ngày xưa bó chân mình ngồi đếm nhịp
dường như trong lặng im đã bày sẵn một vài lích rích
nơi võng mạc trầm anh ngủ giữa hơi men
mê mải những vòng xoay êm
18/07/2012
.