tặng ngô yên [bái] thái
trộn lẫn
bạc cắc hoa xòe
đầu xuân một quả
cười toe
với đời
xưa. lúc thơ trẻ biếng lười
mà nay núi cụ
đứng chơi một mình
buồnbuồn
vẫn cứ ngậm thinh
mà vui cũng chẳng
đám đình bao lâu
hỡi ơi!
nước chẩy qua cầu
đâu? cửa khép lại
hình câu biệt mù
dọ thám đời
khúc thực. hư
chợt nghe tiếng hát
khật khừ thanh xuân
ừ thì thôi
chẳng ngại ngần
tình nương ướm dậy tình quân
lối nào?
29 tháng giêng mười hai
.