Bài đã đăng của Nguyễn Thị Minh Ngọc
Chúng Tôi Là (Phần I & II)
Diễm Quyên: Có những người quan niệm làm film là sản xuất các giấc mơ. Dĩ nhiên, bên cạnh những giấc mơ đẹp đôi khi ta cũng gặp phải những cơn ác mộng.
Phần Thư: Có bao giờ bà nghĩ đến chuyện sẽ đầu tư vốn làm một cuốn film về cuộc đời những người phụ nữ Việt Nam vì sinh kế giúp người thân phải lấy chồng xa xứ không?
TRĂNG HUYẾT
Rồi sóng, sóng vẫn rên xiết những lời tuyệt vọng một cách nhàm chán. Và sao, sao lâm chân dày đặc âm ui. Ðã qua mùa “Trăng Huyết” cuối cùng của tôi ở P.
“Tôi không còn thời gian!”
Chẳng thời gian nào đủ cho những người viết Việt trong lúc này. [H]ơn lúc nào hết, cả trong lẫn ngoài nước, cuộc sống như cơn triều cường không mưa bão báo trước, cứ từ dưới đất, cống, trồi lên cùng bao bùn, rác, bụi cuốn trôi đi những son sắt thuở mới vào đời.

Bình Luận mới