Trang chính » Chống Kỳ Thị/Chống Bạo Lực, Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

CON CHUỒN ỚT

Tặng phi công Tiến Chỉnh


il_fullxfull.336224803


Trong cơn mơ chiều, tôi đưa K tới Nordstrom để mua một đôi dép mùa xuân làm quà kỷ niệm đúng ngày cưới Cá Tháng Tư.

Trong tủ kính người ta bày một cô người mẫu với y phục màu nõn chuối, lá mạ và cẩm thạch. Phía sau là mấy chục con chuồn chuồn màu hồng phấn, hoa cà, hồ thủy và son non.

Những con chuồn chuồn gợi cho tôi nhớ tới tuổi thơ ở thôn quê những năm loạn lạc. Bây giờ tôi mới thấy tôi quá độc ác với những sinh vật của đất trời. Những con côn trùng bé bỏng, nhất là đám chuồn chuồn mong manh. Có một thời, chỉ vì sự tò mò hoặc niềm vui chốc lát mà tôi đã tra tấn chúng, hành hạ chúng, và thản nhiên giết chết chúng không một chút hối hận xót thương.

Tôi đã từng trả thù một con kiến lửa đã dám đốt tôi bằng cách đái vào ổ kiến tạo thành một cơn đại hồng thủy khủng khiếp. Tôi rất khoái chí khi thấy chúng thoi thóp, ngụp lặn, loi ngoi chết chìm trong chất nước đái màu hổ phách sủi bọt và bốc hơi trong mùa đông giá lạnh.

Cũng có lần, tôi đã tẩm dầu hỏa lấy từ chiếc đèn dầu Hoa Kỳ vào một con chuột già trụi lông bị bẫy rồi châm lửa mở bẫy lồng cho con chuột chạy hốt hoảng như một cây đuốc sống. Cuối cùng con chuột bị cháy đen thui. Bốn chân chuột co quắp như lạy sống. Da chuột nứt như cánh đồng những ngày nắng hạn.

Nhiều lần, tôi xin mẹ tôi những sợi tóc dài mượt mà để buộc vào cổ dế rồi quay tít trên không cho chúng say máu trước khi vào trận đấu. Sau trận đấu, thắng hay bại cũng bị nhốt trong cũi do bà ngoại tôi làm cho tôi bằng trúc vàng. Chúng sẽ được tẩm bổ bằng cỏ non hoặc giá non để chờ những trận đấu tiếp. Nhưng có khi chỉ vài ngày là tôi lại chán trò chọi dế và quay sang bẫy chim sẻ hoặc chọi cỏ gà trên đồng. Nếu may mắn, những con dế đó sẽ được thả tự do trở về gầm giường, góc bếp, bờ cỏ, nương rau.

Riêng về chuồn chuồn, tôi có nhiều trò chơi oái oăm. Chuồn chuồn có nhiều loại. Nhỏ nhất là chuồn chuồn kim. Chúng nhỏ như cái kim và thường có màu xanh lân tinh, thân có đốm trắng li ti, đôi cánh mỏng như sương thu. Chúng thường bay thơ thẩn quanh bờ ao. Ít khi tôi bắt chuồn chuồn kim vì quá nhỏ và dễ bắt. Chuồn chuồn trâu có khoang đen trên màu lá cây. Chuồn chuồn ngô với cặp cánh đen và vàng, như một góa phụ ham vui, cái màu đen và vàng trông buồn mà vẫn diêm dúa. Chuồn chuồn chuối có khoang đen khoang vàng trông như một con hổ dữ dằn với đôi mắt rất gồ ghề. Loại chuồn chuồn này thường bay và đậu ở độ cao an toàn. Muốn bắt chúng phải dùng sào tre dài có gắn nhựa mít. Bắt bằng tay có thể bị chúng cắn bật máu tươi với những cặp răng như hai gọng kìm sắc. Nói đến bắt chuồn chuồn, đôi khi rất tức. Vừa sắp kẹp được đôi cánh của chúng, có đứa vỗ tay hát “chuồn chuồn có cánh thì bay… có thằng kẻ trộm bắt mày đi tu!” Thế là con chuồn chuồn thoát hiểm một cách ngon ơ như thể chúng hiểu tiếng người như trong truyện tiên. Bây giờ đọc sách về côn trùng học mới biết là chuồn chuồn có cả ngàn mắt kép nên có góc nhìn rất rộng.

IMG_5450


Loại chuồn chuồn cuối cùng tôi muốn nói tới là chuồn chuồn ớt. Chúng thường đậu trên những cành rào ở giữa ao nên người bắt rất khó mà tới được vùng an toàn này. Lúc đậu, đít chuồn chuồn ớt thường ngỏng lên trời trông rất khiêu khích. Chuồn chuồn ớt nổi bật trong đám chuồn chuồn và là mục tiêu bắt mắt của tôi. Tôi thường bắt chuồn chuồn rồi lấy cọng cỏ hoa có ba tua luồn từ sau đít chuồn chuồn tới phía trước để con chuồn chuồn tha cọng cỏ hoa bay tít lên trời.

Tôi cũng bắt những cặp chuồn chuồn đang làm tình (mà hồi nhỏ mẹ tôi cứ bảo đám trẻ con là chúng “cõng” nhau đi chơi) rồi kéo chúng tách rời khỏi nhau, cho con đực con cái cắn nhau một hồi mới thả ra. Mỗi con bay một ngả. Bay cuống bay cuồng vì thoát chết trong cơn khoái lạc ngắn ngủi. Bây giờ tôi mới hiểu “thân mình phận mỏng cánh chuồn” là cái gì.

Cuối cùng, tôi nghĩ ra một trò chơi hoàn toàn mới và thú vị hơn. Tôi cắt những cái máy bay bằng giấy màu đủ cỡ rồi nhét cánh chuồn chuồn qua một đường rạch vừa khít đôi cánh. Tôi lấy gai bưởi chọc thủng mắt chuồn chuồn rồi thả chúng bay. Chúng biến thành những chiếc máy bay tí hon nhào lên lộn xuống rất vui mắt rồi bay mất hút ở một nơi nào đó trong cánh đồng bao la. Con chuồn chuồn ớt đã là vật thí nghiệm đầu tiên cho loại phi cơ côn trùng này! Nó lượn tuyệt hơn phi công Mỹ của Blue Angels!

Có lẽ chơi với chim chóc, bươm bướm, chuồn chuồn vì thế mà tôi có niềm khao khát lớn là trở nên một phi công bay bổng giữa trời mây.

Năm 23 tuổi, tôi là một phi công tác chiến bay AD-6 sau khi được huấn luyện tại Mỹ. Dĩ nhiên tôi bay cao hơn con chuồn chuồn ớt rất nhiều! Tôi không hiểu tại sao tôi cứ bị ám ảnh bởi con chuồn chuồn ớt đó – con chuồn chuồn bị tôi chọc thủng mắt bằng gai đồng trong một Chiều Hè Thôn Dã.

Con chuồn chuồn bé tí tẹo đó không những ám ảnh mà không chừng nó còn trả thù tôi nữa. Trả thù ngay tại kiếp này chứ không phải chờ tới kiếp sau!

Con chuồn chuồn ớt có liên quan đến sự hoảng hốt của tôi trong lần bay solo không có thầy đi theo.

Lúc lên máy bay, ông thầy Mỹ J.Wayne của tôi dặn đi dặn lại: “Chỉ cần đáp ba lần thôi. Đừng làm gì khác!” Ông bắt tay và vỗ vai tôi với vẻ tin tưởng.

Ra tới phi đạo, tôi hồi hộp quá. Cảm giác nhìn phía sau không thấy thầy mình thật kinh hoàng. Tôi lạng quạng ngay từ phút đầu. Trước mặt, gần chục chiếc máy bay lên xuống hoa cả mắt. Lại có hai chiếc máy bay quẹo trái đi ngược về phía tôi. Tôi nghe trong nón bay nó gọi loạn lên. Hóa ra, hai anh phi công Nam Mỹ đang nhầm đường bay. Họ bắn hỏa châu đỏ để báo. Chưa ra tới phi đạo đã gặp rắc rối. Đến lúc nghe thấy tiếng thầy tôi gọi: “Lobo 42! Lobo 42, sẵn sàng cất cánh đi!” tôi mới giật mình. Tôi đã quên chính danh hiệu của tôi. Lúc đó chỉ còn một chiếc máy bay của tôi đứng ì ra trên phi đạo. Thế là tôi tống ga lên! Tôi lại bắt đầu hốt hoảng thay vì rẽ trái tôi lại rẽ phải. Thầy kêu ầm lên. Ngay phút đó tôi mơ hồ nhìn thấy thấp thoáng con chuồn chuồn ớt với cặp mắt rướm máu. Con chuồn chuồn biến đi trong khoảnh khắc. Chính những giọt máu ứa từ mắt con chuồn chuồn ớt làm tôi quên cả vùng bay, cao độ chẵn hay lẻ. Đám phi công Trung Đông bay lung tung và khoái lắm vì không có thầy. Sau xuống đất họ nói với tôi như vậy. Lúc bình tĩnh, tôi mới nhớ lời thầy là không phải làm gì. Chỉ cần đáp ba lần thôi. Thế là tôi trở về phi trường. Nhưng lúc xuống lại gặp rắc rối nữa. Có hai chiếc máy bay không biết đáp xuống. Ông thầy lại gọi trong máy: “Lobo 42! Lobo 42! Hãy bay thẳng!” Tôi quên cả lời thầy cứ bay 45⁰ theo đúng lý thuyết thay vì bay dọc theo phi đạo! Lúc xuống đất, ông thầy hỏi tôi: “Tâm trí anh để đâu hả?” Tôi nói: “I’m sorry” Ông thầy tôi vỗ vai: “Không phải sorry, đã có thầy giúp từ dưới rồi!” Ông thầy bắt tay tôi. Thế là tôi đã bay solo thành công. Thế là tôi được ném xuống hồ tắm. Chỉ có điều tôi không dám nói với ông thầy là con chuồn chuồn ớt đã trả thù làm trí óc tôi rối loạn. Người Mỹ không thể tin những điều vớ vẩn này.

Lần thứ hai gặp nạn, tôi tin là con Chuồn Chuồn Ớt báo oán tôi thật.

Năm 1956, trong một phi vụ oanh tạc, lúc gần đến Bến Hải, máy bay của tôi tự nhiên mất cao độ. Thân tàu rung khủng khiếp. Lúc đó tôi bay ở 7,000 bộ. Chiếc phi cơ số hai báo cho tôi biết là bụng phi cơ tôi đang bốc khói. Tôi nghĩ ngay đến chuyện quay trở lại phi trường Đà Nẵng. Phản ứng tự nhiên này là một quyết định sai lầm, bởi quay phi cơ lại sẽ mất độ cao rất nhanh. Tôi cũng không nghĩ tới chuyện nhảy dù. Hồi đó phi cơ loại này chưa có ghế bật tự động, phải chui ra cánh mới nhảy dù được. Tôi báo động khắp nơi. Lúc cách Bến Hải bốn dặm, tôi thấy “cờ phe ta” nên quyết định phải đáp xuống khẩn cấp. Đúng phút đó con chuồn chuồn ớt xuất hiện cùng với cặp mắt ứa máu và nát bét! Rồi thân tàu đập xuống mặt đất. Cánh quạt chém đất dữ dội. Tôi cắt dây chạy ra khỏi chiếc máy bay lúc đó còn nguyên mười hai quả bom 250 và 500 cân Anh với chất nổ cực mạnh. Tôi đứng chịu trận giữa những lằn đạn của du kích trên đồi cát đang giập xối xả vào chiếc máy bay. Gần hai giờ đồng hồ sau mới thấy chiếc trực thăng Jolly Grean Giant tới cứu. Sáu thủy quân lục chiến Mỹ chạy nhào tới tôi. Hai người lính da đen xốc tôi chạy. Tôi gần như lả đi. Cuối cùng tôi cũng lên không an toàn!

Phi cơ của bạn tôi vào cửa Đệ Thất Hạm Đội vẫn bắn xuống khu có du kích và lúc đó phía bên kia cũng bắt đầu pháo kích bằng súng cối vào khu có chiếc máy bay bị nạn.

Cuối cùng, một quả bom đã nổ tan xác phi cơ. Tôi đã thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

Bây giờ, tôi tin dù là một sinh vật nhỏ bé cũng có linh hồn và có thể có một thế giới bên kia không chừng!



bài đã đăng của Nguyễn Tiến Đức


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)