tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Có thể, đối với Assange, truyền thông cũng như sex, anh chỉ ưa tiếp cận với sự thật …. Làm tình mà đeo condom, khác gì đọc các bản tin chính thức trên báo lề phải. Về phần chính quyền Thụy Điển, không hiểu có chịu áp lực nào từ phía Mỹ không, nhưng việc truy nã Assange về tội “hiếp dâm” có vẻ đi vào đường mòn in vết chân công an Việt Cộng trong vụ Cù Huy Hà Vũ.
Các xã hội dân chủ cần một nền truyền thông mạnh và WikiLeaks là một phần của nền truyền thông đó. Truyền thông giúp giữ cho chính quyền trung thực. WikiLeaks đã tiết lộ vài sự thật tàn khốc về các cuộc chiến Iraq và Afghanistan, và đăng tải lần đầu những câu chuyện về nạn tham nhũng cấp tập đoàn.
Tôi thấy điện ảnh Việt Nam hiện nay đã thoát ra khỏi cái “bụi bặm” của kiểu văn chương tuyên truyền mà hướng vào cuộc sống hiện đại. [Những người làm phim] đã biết sử dụng chất ngôn ngữ riêng biệt của điện ảnh để kể chuyện.
nó gieo nó vào cánh đồng buồm buồm gió
đa chiều (đa đoan hay đa mang gì đó) vươn
vọng
năm ngón trần không vớt được gió hoang
hai mươi ngón trần không giữ được gió hoang – thíttha
Ở những viền cắt: những hạt bay, đập tới cắt rát –
như thế, bên dưới tầm mắt
những mái tôn giữ những giàn dưa leo
những buổi trưa đang chống chọi để neo giữ một độ mềm
những sân nước, bậc thềm và chiếc giếng – [ốc đảo lục của mắt]
Ông Marchant nói: Trong năm qua, 25 công dân Việt Nam đã phải vào tù vì chỉ trích chính quyền của họ, và các nhà ngoại giao Hoa Kỳ đã nói rõ rằng cách đối xử như vậy là không chấp nhận được, nếu hai nước muốn cải thiện liên lạc.
“Anh sẽ gọi mùa đông về” – Tôi hét to – “Và chúng ta sẽ rời khỏi đây trên cánh tay của thần gió bấc. Thần sẽ bay thật nhanh, đến nỗi Caddy còn chưa cảm nhận được là mùa đông đã đến thì chúng ta đã đứng dưới giàn hoa giấy quen thuộc trước hiên nhà, nơi những cánh bướm vàng vẫn chập chờn như hoa nắng”.
Lý trí và đam mê là bánh lái và cánh buồm của linh hồn các bạn lúc đang vượt biển.
Nếu cánh buồm hoặc bánh lái hỏng, các bạn chỉ có thể vật vờ trôi giạt hay đứng yên một chỗ giữa trùng khơi.
Anh cưa đôi tay chiều nay con chim cụt
Cưa đôi chân chiều nay sóng ngủ trên bờ
Chiếc ống nuôi anh 32 chiếc răng quan tài chôn lũ kiến
con quỷ hài đồng
ngửa mồ côi vào bố thí hồng ân
thánh đường của quỷ vỉa hè xao xác mùa đông
mồ côi tấm chăn
Phong trào chống nhà Đường vẫn phát triển mạnh mẽ dưới lớp vỏ của một cuộc sống bề ngoài có vẻ ổn định… [và được] lãnh đạo bởi các gia đình quân nhân và những quan chức bất mãn đã đặt hy vọng ngày càng lớn vào Nam Chiếu để cân bằng sức ép của nhà Đường.
Ước gì các bạn có thể sống bằng hương của đất, và như loài cây gió được kéo dài nhờ ánh sáng.
Nhưng vì các bạn phải sát sinh để ăn và phải cướp lấy sữa mẹ của thú vật sơ sinh cho nguôi cơn khát, thế thì hãy để cho hành động ấy như một cử chỉ phụng thờ.
cái chai thủy tinh và ly nước lọc
trong veo như tình của hai ta
ly rót chưa đầy
chai đã vơi một nửa
Mua xe mới, đến ngày đi lấy số
Chẳng phải số trời—số của công an
Số của trời định vị trong tâm
Số của công an ngoài đường xe lăn bánh
đồng liêu bảo dẫu đây làm đến thánh / đến tướng(!) [làm thơ nói làm gì] chăng nữa ngày tối chỉ khứng từ chết tới trọng thương(!) tại sao? tại vụ
việc
đà mấy mươi năm trôi tuột khỏi trí nhớ thiên hạ còn phát nhớ
Cả Lưu Hiểu Ba – giải Nobel Hòa Bình năm 2010, lẫn Mario Vargas Llhosa – người lấy Nobel Văn Chương cho Pêru, đều làm chứng cho một điều: không thể tách biệt các vấn đề thẩm mỹ ra khỏi những vận động xã hội – chính trị. Chúng khẳng định rằng ý thức về bản thân của một nhà văn luôn luôn được thúc đẩy bởi lịch sử ….
Almustafa, người được chọn và là người được yêu thương, kẻ là bình minh mỗi ngày của đời mình, đã từ mười hai năm nay tại thành Orphalese chờ đợi con tàu quay lại đón rước ông quay về hòn đảo nhỏ nơi ông chào đời.
khi người du mục quay trở lại đầu năm
thì vườn xưa đã hóa thạch
dấu vết địa đàng chỉ còn lại
hình bóng chiếc áo rách nham nhở
những con thú cũng nghễnh ngãng alzheimer
Ngài bơi chậm rùa lần mò trong cái
biển mạng internet mà ước về
một con tàu siêu tốc độ trên không
đưa ngài mau bay nhanh bay nhanh đến
đi đi
đứng đứng
bất ngờ cái thân báo ứng
đàn bà đẻ
đàn ông khỏe
bụng dạ trần gian nôn oẹ
Tôi tự hỏi tại sao bức tranh này lại là cảnh phố chợ ở Sài Gòn mà không phải là cảnh chợ Hà Nội hay một làng quê đất Bắc? Dịp nào mà cha tôi trong thập niên 20 của thế kỷ trước đã có phòng triển lãm tranh ở Sài Gòn và Nam Vang?
Điểm đặc biệt, khác lạ (so với chính anh) trong tập thơ nằm ở chỗ nó tạo nên những đường ống ngôn ngữ. Tôi từng biết đến những lỗ sâu đục trong dòng ý thức người nghệ sĩ thông qua văn bản nghệ thuật, những lỗ sâu đục tạo ra sự bộc phát khoảnh khắc, sự thăng hoa phút chốc, hay nói theo kiểu nhà Phật là đốn ngộ.
Ông Lưu Hiểu Ba phát biểu bằng chữ Hán, khi được dịch sang tiếng Anh, có những chỗ khác nhau giữa các bản dịch. Thiếu thông hiểu về bản gốc, không thể căn cứ vào một bản dịch để đoan chắc bản này chính xác với điều tác giả muốn nói.
Ngày … tháng … năm …
Tôi tìm ra cây cọ có thể dùng để vẽ một dòng sông quá cố, nhưng
Mảnh giấy của tôi đã ngủ quên.
Mặt trời hàng xóm khó thở
Nhất phong tín tựu cấu liễu
Ngã tựu năng siêu việt nhất thiết
Một lá thư cũng đủ
Cho anh vượt thắng tất cả
Ông Lưu đã nói rằng “Sự vĩ đại của tinh thần phản kháng bất bạo động là ngay cả khi con người phải đối diện với bạo quyền và khổ hạnh, nạn nhân vẫn đáp lại hận thù bằng yêu thương, thành kiến với lòng khoan dung, ngạo mạn với đức khiêm tốn, tủi nhục với phẩm giá, và bạo lực với trí tuệ.”
New Comments