tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Người thông dịch của ông Hồ, không phải Chủ Tịch Trung Quốc, đã thốt ra mấy chữ “universal value” (giá trị phổ quát). Thật ra, điều ông Hồ thực sự nói là “nguyên tắc phổ quát” (universal principle) – một thứ ngôn ngữ rập khuôn lấy làm nền cho chính sách không suy chuyển của Trung Quốc.
giữa những cổ tự nhạt mờ đạo nghĩa
giữa lũ tượng đá lịch sử điếc câm
như con ba ba theo đàn cá lòa
bơi quanh viên kim cương quý
có một thế giới khác với thế giới này
thế giới không có gương soi
không có ảo ảnh
người không có bóng
vật không có bóng
Theo nhà phê bình Đỗ Lai Thúy, “Liệu có phải đặc trưng riêng của Hoàng Ngọc Hiến là chủ nghĩa độc đáo? Hay lỳ lợm? Có lẽ người làm phê bình ở Việt Nam ít nhiều cũng buộc phải lỳ lợm? … Chính sự chống lại lược thuật một cách hệ thống, chống lại lối tư duy kinh viện con tằm ăn lá dâu rồi nhả ra tơ… này tạo ra sự độc đáo [của] Hoàng Ngọc Hiến …
Anh phải bám vào tay vịn. Tôi ngồi bắt chéo chân trên chiếc ghế bành mây vẫn thường được đặt trong bóng tối, ngắm nhìn lớp da bị thời gian xô giật như đang chồng chất lên gáy anh. Sau mỗi bước chân lớp da ấy dường như bất động nhưng không hiểu sao tôi lại có những liên tưởng kì khôi về những con sóng biển.
một món quà năm trước
nằm trong lá nhớ lại mùi của đất
nhớ những người đã đi như phù sa
để lại mảnh đất quen cho đời gieo mạ
Khói bếp rõ cay khó nhíp mắt tôi tưng tức ngắm em trồng chuối ngược. Cặp chân dài bắp măng thuôn thuốt quắp thành giường cắn được thịt tôi các vuốt mèo cà tím. Giọng ư ử nhờn bọt bôi trơn cơ phận nổi tôi mũi chích tiêm tận tụy. Tàn thuốc chì ngắc ngứ rắc tiêu lên tấm bánh khúc lấm nước maggi gậm dở.
Tôi rất mê tranh Ấn Tượng, mê Monet…vì dễ hiểu. Cách nay một tháng, một người bà con mà cũng là bạn thân cho biết Ấn Tượng Âu châu chịu ảnh hưởng của hội họa Nhật bản nhưng tôi còn bán tín bán nghi, vì chưa có tài liệu kiểm chứng. Thì đây là một dịp may. Tôi quyết định về nhà mua vé qua mạng để xem hai cuộc triển lãm này.
Anh bạn, niềm khoái lạc thể xác luôn luôn là tài sản quý giá nhất của tôi. Tôi thờ phụng nó suốt đời tôi, và tôi muốn lìa trần trong tay nó: cái chết đang đến gần, sáu mỹ nữ đáng yêu hơn cả ban ngày đang ở phòng bên, tôi để dành các nàng cho giây phút này đây, để cùng vui trong bữa tiệc trần gian với tôi ….
chợt thấy
một ông già ăn nằm cùng chế độ
mắt trái bịt kín bằng dấu cộng trắng và đỏ
mắt phải nhìn phần đời còn lại, và
trên tay cái gậy tung tóe, phân trần điều gì đó
chúng xộc vào mồm xỉa xói gan
ruột
bức bách anh [thực khó hiểu!] tới chạng vạng mới ngó vào khắp các đường chỉ dọc ngang trên lòng tay
Cái hang sẽ không bao giờ được hoàn thành, tôi nghĩ như vậy. Tôi mặc xác mọi ý kiến cho rằng tôi đang kể một câu chuyện nhạt nhẽo ngớ ngẩn. Tôi muốn tả cái cảnh con chuột hùng hục đào hầm từ sáng tới tối, cái cảnh nó toét miệng cười và giãy đành đạch trong đêm…
bữa cơm trưa văn phòng
nhét vào cơn đói
nghẹn lo toan
giũa mài toan tính vuông vắn những bánh răng
cài vào guồng quay thời cuộc
một khởi động không chắc chắn
tay vuốt giọt tro tàn
chọc cho thân thể màu ngước lên
thế giới đang kéo ra
đuổi bắt lỗ thủng vô tận
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ tiếp tục quay về sai lầm
Nắm lấy tay anh, dắt anh đi
Mình là những đứa trẻ không còn cứu được
Như anh thừa biết, ở [hải ngoại] [nhà văn Việt] hầu như muốn viết gì thì… viết, có tiền thì cứ việc in. Chẳng sợ ai và chẳng cần ai. Đã không bị kiểm duyệt, chèn ép như văn chương trong nước, họ lại còn thoải mái hơn cả những người viết bằng tiếng Mỹ.
Ngoại tôi hình dung đồng bằng miền Tây
Dẹp lép như cái nia tròng trành
Nhiều lần rủ đi biển, lên núi, cao nguyên
Bà lắc đầu…
Trên con đường
đốm nón tròn như chùm electron nhiều màu
bắn
từng vệt đường tốc độ
như mũi tên lao về nơi không đích
Ni cô Diệu Tâm nuốt ực nước miếng. Một nỗi xót xa làm nước mắt bà ướt đẫm. Có cái gì chống đối trong từng thớ thịt, khớp xương của bà. Bà vụt nghĩ, nếu có một muỗng nước mắm chui vào bao tử bà thì có lẽ những chấn động, phản đối trong cái cơ thể mỏi mòn sinh lực của bà sẽ dịu xuống ….
Điều dễ dàng cảm nhận nhất của “sự Âu hóa” trong tư tưởng người Việt là tình trạng tiếng Việt đang bị bộ môn ngữ pháp tàn phá tận cội nguồn trong chương trình giáo dục ngày nay, khi các nhà ngôn ngữ học cố nhồi nhét tiếng Việt vào những phạm trù hoàn toàn xa lạ của ngữ pháp phương Tây. Một việc làm cực kỳ vô lý…
Những cái mồm của con CÁ Độ con
Lô con Đề con Xiên liên tục mở
ra rồi ngậm lại mở ra rồi ngậm
lại mở ra rồi ngậm lại như mồm
Sau khi lật ngửa mặt gõ gụ của chiếc dương cầm sấm động
gọi là Moscow, chúng ta sẽ thám dò
vào ruột rà âm tiếng bên trong.
Những bạch vệ quân các ông có bao giờ thấy, có bao giờ nghe nó?
Tôi cũng chưa đọc cái viết nào của Trịnh Y Thư, trước tập truyện này. Tôi mới chỉ đọc một cái dịch của anh – tiểu thuyết Đời nhẹ khôn kham (The Unbearable Lightness of Being) của nhà văn Pháp gốc Czech Milan Kundera. Và vì tôi cũng là người dịch MK, nên vậy là giữa anh và tôi có một điểm liên hệ chung, ngẫu nhiên.
New Comments