hòòòòòơớơơơơ
em là
lục bình chôi
dòng xì gòn
chải xiếếếc
bạ dô đâu
củng phải thiệt nhiều
tiềềền
thương anh wiềng
lẹt
đẹt dưới
mấy thằng ngu riếc ờờờờờờ
hòòòòòơớơơơơ
còn anh
lẹt đẹt liếm wiềng
mấy thằng ngu riếc
anh bị ghiền hả anh
.
Then kiu Vương Ngọc Minh và black racoon (racoon chắc là miệt quê Mỹ?)
Chút ngọt ngào trào máu họng mà. Wải lắm.
– với tôi, mỗi lần đọc một bài thơ mới của nguyễn hoàng nam là thật sảng khoái bởi có liền cho mình một cảm giác lâng lâng thực thú vị; với anh, mỗi một bài thơ là một cái gì đó (!) mới, không phải ai cũng làm đuợc và
có thể coi đây như một ý kiến hết sức chủ quan với bài này giá mà loại được tính chất mông lung ra, ở đây, bài thơ này theo tôi thiệt hay.
Cảm ơn thi sĩ, rất trân trọng.
hò… hơ…ơ !
bình bồng bình bồng xuồng qua ngả bảy
(chớ) núng nẩy núng nẩy xuồng ngược xuống năm căn
thấy em wòan cảnh (mà) khó… khăn
(chớ) anh đi không nở hờ… ờ … !
(chớ) anh đi không nở(mà) ghé thăm em thì thiệt ngặt trong… mình !
đi hôn anh?
mấy bửa rày anh mần ăn hổng khá. mà bửa nay trong mình củng hổng được fẻ.
thôi, ăn đở với anh cây xing găm này. hay là hút đở…điếu thuốc, nghen. bửa khác gặp lợi . chào.