tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
G là kiến trúc sư
anh ta nói với tôi rằng:
Kiến trúc là một loại âm nhạc vĩnh cửu
khi mà thế giới của loài người quá dị hợm
Có một thời các cụ nhà ta
Xem con người như soi trứng gà
Cho ấp thì nở
Không ưng thì om cho ung ra
Những quân nhân từ Sài Gòn chuyển ra mặc dù không chính thức “cúp phép”, nhưng phải phục vụ hai năm mới được giải quyết cho đi phép, vì các ông “thần” nầy cho đi xem như mất tiêu, đừng hòng họ trở về đơn vị cũ. Vì Lộc nhận được điện tín của người bà con báo cho biết là mẹ của Lộc đau nặng, tôi đề nghị 10 ngày phép. Ông đại đội trưởng gọi tôi lên xài xể một trận là tôi không biết mẹ gì hết, thứ nầy mà cho đi phép xem như mất một tay súng.
Người đầu đoàn nói: “Tất cả phải dựa vào nhau.” Chúng tôi hiểu ý anh ta là phải đoàn kết lại nhưng anh ta không đủ vốn từ để nói rằng: “Tất cả phải đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh vô biên”. Cuối cùng thì anh ta cứ nói: “Phải dựa vào nhau”.
bạn sẽ liên tưởng rằng
Trịnh thở than cho Trần Dần
dù ông ấy soi bóng mình lên tường đỏ
Giai phẩm Nhân văn
hay là không tin biển nữa
hay là biển gầm gừ lời của những tên cướp biển
hay là hành động man rợ của bọn người kia
hay là sự xua đuổi bắt cướp trắng trợn
Không có ai cả. Tôi nghe tiếng nói rất quen thuộc. Tiếng nói của một người y tá thường xuyên chăm sóc sức khỏe cho tôi mỗi ngày trong bệnh viện.
Vậy thì ai đã toan tính giết tôi, ai đã vật lộn với tôi, trong rừng thông, bên cạnh biển. Giữa tiếng sấm và tiếng sóng. Trong chập choạng ngày tàn.
Tôi cầm máy nói, như sắp uống một thuốc độc êm ngọt, tôi bấm các số vội vàng để không thay đổi ý kiến nữa, tôi gọi Mây, vợ sắp cưới của tôi. Mây cũng là một tên hiếm như Ve Sầu, nghe nhẹ như mây, dịu như gió. Tôi yêu Oanh, nhưng sẽ cưới Mây, éo le, lủng củng như hành trình của tôi.
tôi thấy- allen ginsberg/ lawrence ferlinghetti/ jack kerouac/ neal cassady
ngồi chật một góc
giọng billie holiday phát từ máy hát dựng ngay lối vào restroom
… khói thuốc lá/ xì-gà/ cần sa
lãng đãng
Nắm tay kiko tôi bảo “ra thôi… ma đầy!”
nhưng cuối cùng có người không sợ
đem thơ tên phản động ra in
không úp mở trên trang Giấy Vụn
những bài thơ đọc nhói con tim
Nếu các xã hội đứng vững và sống còn được, hay nói khác đi, nếu quyền lực trong những xã hội đó không phải “tuyệt đối một cách tuyệt đối”, đó là vì đằng sau mọi sự đồng thuận và ép buộc, vuợt trên mọi doạ dẫm, trên bạo lực, và sự thuyết phục, còn có khả năng dẫn đến khoảnh khắc này, khi mà cuộc sống không thể bị đánh đổi, khi quyền lực trở nên bất lực, và con người đứng thẳng dậy đối diện giá treo cổ và họng súng máy.
Chúng ta có thể kết luận rằng vào thời ấy, sau hơn 5 thế kỷ dưới ảnh hưởng Trung Quốc, chủ đề độc lập tự chủ đã có từ thời tiền Trung Quốc vẫn mang những ý nghĩa sống còn cho dân tộc Việt.
ký ức lạnh
một chân dung chập chờn
đặc trưng thứ căn cước giấu mặt
xóa sạch sẽ giống cái
Tên thì hide bớt vần iêm
Thơ thời huỵch toẹt từ l… đến mông
Tân hình thức cựu tồng ngồng
Bao nhiêu là gã lông bông dẻo mồm
Tự do sáng tác nhất thiết phải đi đôi với tự do xuất bản, nếu không sẽ trở thành bi kịch hay chỉ là một điều mỉa mai. Sáng tác xong phải cất vào ngăn kéo, phải chôn giấu, để rồi 10 năm, 20 năm sau, thậm chí 30-40 năm hay sau khi chết mới được công bố, không phải ai cũng có thể chấp nhận.
Sự thật hiển nhiên là khi tham gia một phong trào cách mạng đang mọc lên, nhiều người đã bị thu hút vào đó vì viễn tượng của sự thay đổi đột ngột và hoành tráng trên những điều kiện sống của họ. Phong trào cách mạng vốn là công cụ dễ nhận thấy của biến chuyển.
Oanh trở về quá khứ trong đó không có tôi, nhưng vẫn áp mông nàng vào bụng tôi, như muốn định rõ tôi, tôi tái tạo tôi trong trí nhớ nàng. Tôi có ảo tưởng đang sinh ra lần thứ hai, đang dự vào sự tái sinh của chính tôi, khi tôi thoáng thấy đôi mắt tím đen của nàng nhìn vào vô tận. Dưới phố, bên kia đường, cô gái vẫn hát bằng một giọng cao vút.
Hỏi Thơ đến từ đâu là vô hình trung đặt lại vấn đề nền móng của một nền văn học, thậm chí vấn đề lãnh đạo văn nghệ. Mà Nguyễn Đức Tùng, anh là ai mà ra mặt đặt vấn đề, và đặt cho một đám thi sĩ vớ vẩn?
Trong thế giới này, ông đòi hỏi người đọc phải suy nghĩ, phải cân nhắc, trong phạm vi rộng lớn hơn, sâu thẳm hơn… Bernhard Schlink gọi cái mặc cảm tội lỗi của thế hệ thứ hai là một nỗi đau mà về mặt thể chất người ta không cảm thấy và về mặt tinh thần người ta không nhận biết vì nó nằm trong vô thức.
Ở đâu người ta cũng có thể nhận được ra bạn, biết bạn là nô lệ của nó. Bạn chỉ được phép làm những gì mà nó muốn bạn làm, chỉ được nói những gì mà nó muốn bạn nói, chỉ được suy nghĩ những gì mà nó muốn bạn suy nghĩ. Bạn không thể thoát ra khỏi nó.
chữ ký đầu tiên vào tờ giấy
trắng để thầy tướng xem chữ ký
thứ hai ký cho người trao quyền
chuyến ngao du xuyên Việt chữ ký
thứ ba thứ ba chờ đợi em
Tôi lớn lên. ở những năm đầu sáu mươi
khi chiến tranh việt nam còn trong những cánh rừng xa
nghe âm nhạc của các anh. let it be. let it be
Cái thời xa vắng ngông nghênh
Lập lòe thôi đã bồng bềnh nước non
Lên trùm văn hóa yêu ngôn
Sắp lên một bảng dở ngon lộn phèo
Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi…
Tôi ngắm khuôn mặt nàng trong bóng tối, khuôn mặt thanh và đẹp, như tất cả các cô gái thời này, như là vừa mới ra từ một tạp chí thẩm mỹ. Tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm cả tâm hồn, vì không bao giờ tôi sẽ mất nàng, vì còn bao nhiêu cô gái gần hoàn toàn giống nàng trên trái đất này.
Ðứng thủ dâm trước tấm hình
Sa kê xanh ngắt – trữ tình thiên nhiên
Trong cây con sóc chuyền cành
Mưa đêm nước đọng láng ngời lá tơ
Và tôi nhìn phía đằng xa một đàn con gái đang nhịp nhàng chạy, người này lẫn vào người kia, thành một khối uyển chuyển. Họ đều trầm xuống, như trong một giấc mơ lạ lùng. Chân, tay, đùi họ mạnh mẽ căng ra, co lại trong nhịp chạy, nổi bật các bắp thịt, họ cười nói vui vẻ tắm trong ánh nắng còn âm ấm. Tôi biết họ, như người ta biết nhau trong một giấc mơ dù chưa bao giờ gặp nhau, nhưng đối với họ tôi chỉ là một đồ chơi
Nói đơn giản hơn chúng tôi thấy hắn là một kẻ bịp bợm. Nhưng hắn luôn đúng. Có phải kẻ bịp bợm luôn đúng? Phải, kẻ bịp bợm luôn đúng, bởi đó là sự diễn giải cao độ nhất.
Một ngày nọ hắn đến trong lúc chúng tôi đang ngủ và hỏi: “Thế nào là to lớn?”
New Comments