tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
cố sắp
… xếp [đâu đấy]
tay ra tay/ chân ra chân/ thân ra thân
còn cái ý tưởng gom không khí các nơi cho vào hộp
– bán
Em dựa vào trống vắng
em đi tìm ngày – gặp ngày tắt nắng
em đi tìm đêm – gặp đêm chiêm bao
em đi tìm em – đĩa cạn dầu hao
Ôi! Dân Tạng chỉ có hơn một triệu nên phải chịu cảnh mất nước đã đành, còn dân Việt chúng ta có hơn tám chục triệu cũng đành chịu trở thành dân mất nước? Chẵng lẽ ngay trong cuộc đời trước mắt, chúng ta đứng yên để thấy những đảng viên cộng sản trở thành cai nô, người dân Việt Nam trở thành nông nô, tổ quốc Việt Nam là một ngôi sao nhỏ nằm chung với bốn ngôi sao nhỏ khác trên lá cờ Trung Cộng?
Sàn nhà rung lên, bởi tất cả đều làm bằng gỗ. Những bước chân như chạy, lao xuống cầu thang. Hẳn là bước chân của một chàng trai hãy còn rất trẻ. Nhanh. Mạnh.
Nàng chợt nhớ cảm giác hơi chao người, thoáng qua vài giây trong cơn động đất tối qua, 4.5 độ richter, tâm ở thành phố Red Lane, cách chỗ nàng chừng bốn mươi lăm phút lái xe.
có thể em sinh ra từ chiếc hộc bàn
lớn khôn bằng đôi guốc mộc
già dặn mùa màng cánh áo tơi chằm lá
một thời như thế dưới cơn mưa tầm tã
Thế em nói đ… anh nhé!
Ừ, cá tính được quy chiếu từ thắt lưng quần
trở xuống
lòng thòng đam mê
khối đứa nó nói rồi em ạ
Người làm từ thiện cũng vui vì thấy làm được cái gì đó cho người dân nghèo khổ; người nhận quà từ thiện cũng vui vì đỡ lo được cái ăn cái mặt hay các nhu cầu đời sống trong một thời gian ngắn nào đó; và chính quyền cũng vui vì rảnh tay hơn lo việc khác (biết đâu rảnh tay hơn để đàn áp những người đấu tranh cho dân chủ).
Trong xã hội, chức phận, danh phận, bổn phận – và đôi khi cả số phận – của từng cá nhân thường bị chính thể, chế độ tác động lắm khi rất nặng nề. Hơn nữa, xã hội còn tạo cho mỗi con người những quan hệ cộng đồng rất đa dạng; mỗi cá nhân là thành viên thuộc nhiều tập thể khác nhau, cho nên cương vị và vai trò xã hội tuỳ hoàn cảnh mà thay đổi.
Mẹ chàng bảo rằng đó là những người lạ và chàng nên giữ khoảng cách với họ bởi nếu không họ sẽ ăn thịt chàng.
Và cứ thế chàng lên cao mãi.
Chàng thích thú và đam mê. Chàng tiếp tục bước lên một nấc thang nữa.
chợt kinh hãi nhận ra
rằng mình không còn đam mê để
làm một công việc cần
nhiều đam mê
em nói như hót về những cuộc cờ người
Xảo trá
mang bộ mặt thời cuộc
gánh trên vai cả bầy ưu tư
thế kỉ trước (em gánh hộ ai?)
– phải nói ở đây
[ở đâu (!) chăng nữa
cũng đều có em út
có ma cô
… đàn anh/ đàn chị
có tú ông/ tú bà]
Những năm gần đây tôi có một ý định đem sách về in ở Việt Nam, nhưng không phát hành ở đó, vì có chính sách kiểm duyệt. Chỉ in trong nước thôi, rồi đem về Mỹ phát hành. Bạn đọc có thể cho rằng điều này nghịch lý. Không đâu bạn. Tôi muốn in trong nước vì giá tương đối rẻ hơn ở Mỹ và cũng muốn giúp cho một số người trong nước có việc làm.
Rất nhanh, một dáng người hiện ra trong nét bút, mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm. Cây bút rơi xuống, một lực hút vô hình cuốn người vẽ vào bức tranh, tan loãng ra rồi phủ chập lên hình người mới vẽ. Có vẻ lốt mới không vừa nhưng có thể tạm thời cư ngụ. Hình nhân chạy mải miết qua cánh đồng…
Câu chuyện vừa kể xong
Trăng đã sáng bên đồi
Chúng tôi đi trở lại con đường cũ.
Con đường cũ không còn.
anh thưởng thức sự xa xỉ của phở
tôi nghĩ về những đứa con phản nghịch
của anh
chúng nằm thảnh thơi trên giá
được nâng niu trên tay người
Viết đôi ba dòng
Ký dăm ba chữ
Mở thêm một tài khoản mới
Sáu mươi năm chưa bước qua cọng cỏ
Sợ sẫm màu đôi giày đen
Tôi nói cuốn sách của Nguyễn Đức Tùng đem lại cho chúng ta một hỗn đồng diễn ngôn, một diễn ngôn tập thể có nhiều bè; nói đúng hơn nó đem đến các diễn ngôn của các vai, các chủ thể, sự đối thoại giữa các diễn ngôn trong nó chẳng những cho ta thấy cái dự đồ của người hỏi đã quy định chiến lược giao tiếp chung của các đối ngôn còn lại…
Bỗng nhiên tôi tự hỏi: tôi đang có hạnh phúc chǎng? Hạnh phúc khi chảy được nước mǎ́t (nước mǎ́t rơi xuống là mọi nặng nhọc vơi đi) vì cùng hỏi như Trịnh Công Sơn “có đường phố nào vui cho ta qua một ngày (một ngày hay một phút một giây cũng được, trong hoan lạc người ta không biết nó ngǎ́n hay dài, phút chốc cũng là thiên thu) có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi”
không sao tôi cũng nghĩ thế
nhưng chưa biết khai triển nội dung thế nào
thì xảy ra vụ động đất ở Haiti
mấy nhân vật truyện của tôi sống ở đó
tất cả đều chết thảm thương
Ngước lên nhìn tượng
Tượng chỉ tay xuống đất
– Nằm sát đất để sống?
Nếu còn bị dẫm đạp?
Tượng chỉ tay xuống đất
Sau nhiều tháng điều tra, í a…
các cơ quan tố tụng í à…
đã quyết định chuyển tội danh í a…
của 4 bị can từ í à… í à…
Người mang Thiên sứ cứu Marie
Một cuộc hồn tây cởi thả vì…
Sập quán Tala… buồn một phút
Cười hoài khinh tất đám tu mi
Chúng tôi là đỉnh cao
trong công nghệ phóng thanh phòng xử.
Nếu được chụp ảnh
chúng tôi sẽ hiện nguyên hình
bàn tay bịt miệng.
Tùy theo từng trường hợp, cái mãnh lực lôi kéo, xúi giục mà noi theo có thể cao thượng, anh hùng hoặc tàn nhẫn hay hèn hạ, nhưng sức lôi kéo đó lúc nào cũng có tánh cấp bách, khẩn cấp đến nỗi ngay cái quan hệ tự tồn (intérêt de la conservation) cũng phải xẹp đi để nhường chỗ cho sức mạnh đó ào qua.
Tôi vẫn ngạc nhiên khi thỉnh thoảng nhớ lại chuyện cũ, nghĩ đến một người can đảm tới mức thấy chuyện nên làm là làm ngay, mặc dù nhỏ thôi, hình dung anh im lặng bước tới sát cửa nhà người khác lúc nửa đêm, nhấc cái chậu cây nặng lên tay, khuân về nhà mà không để ý là thể có người nhìn sau lưng anh qua khe cửa, ngờ anh là tên trộm bần tiện.
ở trên hè [đường polk]
– thế rồi
mắt cứ dán vô cặp mông tròn
… như hai quả bưởi
của cô gái đương đi nhảy
nhún theo điệu nhạc
Một người muốn lên ghế phải đẩy
một người xuống ghế phải đốt nhang
để cầu nguyện và hẳn phải có
phù thủy chỉ bảo hạ ghế thế
nào cho hợp lý…
New Comments