Articles by Chiêu Anh Nguyễn
biển của những tháng 4
Tôi đang khóc cho buổi sáng ngày
Những tháng tư định mệnh
Những tháng tư oan khiên của bốn mươi năm ròng
Bóng dân tộc mình trôi trên cay nghiệt
Hôm nay
Tôi đang đi giữa ngày
Giữa tự do của thép gai
Viết cho nơi tôi thuộc về
Góc trở về của tuổi thanh xuân
khắc vội trên thanh gỗ nâu vàng mệt mỏi
tách cafe sớm hôm
tách trà chiều
ly rượu vang đêm tối
Viết cho hoang tàn đầu năm
sài gòn
nơi tôi đặt hơi thở
nơi nhắm mắt, mở mắt
nơi cố tìm thứ tôi không đánh mất
cố tự hào về những điều không thật
Cho một chuyến xe đêm
khi cuộc đời là cuộc độc hành
tình tứ
ta gánh nỗi buồn như cây thập tự
riêng mang
Women 2
những người đàn bà trẻ con
những người đàn bà gánh nặng nỗi niềm
thượng đế sinh ra tất thảy những người đàn bà
buồn bã
Phương Đông!
Mắt nàng đẹp như chim ưng khóc bình minh
Như cú đêm rúc trên nhánh tùng mùa đông
Cơn nứng dịu mềm của đấng Khổng tử cấy vào tư duy
Cam chịu
Tái sinh
không thể tiếp nhận thêm những cơn đau
khi màn độc tấu cứ loay hoay đưa thi thể nàng trôi tuột vào ánh sáng
trận đói nghiêng ngửa dằn vặt từng thớ thịt trên khuôn mặt nhập nhòe
Trước cơn tận thế
Nhân sinh
Miếng bông gòn tẩm vị chua loét
Đẩy sâu hơn qua đường vị giác
Cứu rỗi
Một thế hệ chết trôi
Tự vấn cho năm cũ
ngày cuối năm lò dò trên màn hình và mớ bàn phím
tìm cho mình một khoảng không nhất định
tơ tưởng tàu vũ trụ treo đầy pháo chuột
những cơn mưa yên bình mang theo hơi ẩm
Mầm mống những giấc mơ
hãy nắm thật chặt.
anh sẽ đưa em lặn hụp trong vũng nguyên sơ tuyệt đối
không cần đắn đo về chiều dài của sự tồn tại nguyên thủy hay căn nguyên dẫn con người về phía những chiếc đuôi phe phẩy
vì chúng vẫn tồn tại trên đỉnh đầu
Có điều gì lầm lẫn
em nói như hót về những cuộc cờ người
Xảo trá
mang bộ mặt thời cuộc
gánh trên vai cả bầy ưu tư
thế kỉ trước (em gánh hộ ai?)
Thương lượng với thượng đế
Cho con một giao diện khác
Con sẽ đổi
Đôi tai và hai gót chân
vì… từ lúc này
Con sẽ đi bằng thứ khác
nghe bằng chỗ khác
Nói Chung Là Chả Hiểu Gì
người đàn ông vung loạn xạ hai bàn tay
vô tình lưỡi hái
chém ngọt
cái đầu rơi trên đất
hai bàn chân cùng cười ngất
giờ thì tha hồ
giành giật ….
Tự vấn
lơ lửng trên vòm cây
trước khu vườn… nhìn xuống…
Ta tự treo cổ mình… đêm qua
bằng sợi dây thòng lọng

New Comments