Articles by Đỗ Thư Thư
Tên thật: Đỗ Thị Huệ
Sinh 08/04/1987 Tại Ái Châu (Thanh Hóa). Hiện đang sống tại Hà Nội. Đang học tại khoa văn học, ĐH Khoa học xã hội và nhân văn- ĐH Quốc Gia Hà Nội.
Đã từng viết bài cho một số báo và tạp chí: Evan.vnexpress.net, vanchuongviet.org, Tienve.org, Sông Hương, Thơ Tân Hình Thức,...
Đang trong quá trình học tập và tiếp thu kiến thức từ các nguồn khác nhau.
Rắn!
một mớ đen hỗn độn dưới chân
bò loằng ngoằng như những con rắn.
rồi nhìn vào gương
Một thằng đàn ông lạ nhìn mình lơ láo
bọn rắn trườn lên, bò lên mình, lên cổ
Sen!
Ngày tôi đi học xa, cũng là ngày mẹ chị hoá điên. Sự trùng hợp ấy mãi sau tôi mới biết. Người đàn bà đã từng bị ruồng rẫy, bị phụ tình để rồi có một đứa con côi ấy đã không còn giữ được sự tỉnh táo khi đối mặt với chúa, với đời. Người ta đã thấy bà cười, sau một tràng cười ngất như chưa bao giờ được cười, từ đó tiếng cười và tiếng khóc trộn với nhau…
Mùi!
Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi…
một và hai
Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối
Cuối
Tôi lại thấy ánh mắt của nàng, ánh mắt xưa, ánh mắt ai oán và cứa vào lòng tôi. Đau nhói. Tất cả đều đỏ, dòng sông đỏ, trời cũng đỏ, ánh điện đỏ, cây cầu đỏ, tất cả những con người đang đi lại xung quanh tôi cũng đỏ, mờ ảo. Và nàng, tan biến dần trước mắt tôi….
Cây gậy phép! ♦ Kí ức! ♦ Hoàng hôn…
Cây gậy phép cuối cùng cũng chỉ một khúc xương
Khúc xương sườn của buổi đầu nhân loại
Ai cần ai?
Chậm ♦ Mùa rụng tóc
Đêm, tiếng chuông mõ trên lầu vẫn vang lên chậm rãi
Đều đều nhịp kinh ngân
Thầm thì như hơi thở
Em phả nghi ngờ khỏi những giấc mơ

New Comments