tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
nên giờ đây
… mỗi khi sương mù trút xuống thành phố/ ruộng vườn/ làng mạc (bất kể đâu) là liền âm thầm anh lẫn vô
đoạn tru lên tợ chó sói trúng đạn
– trời ơi!
Sau đó họ không chọn được cuốn sách nào, bố con đành từ giã cô hàng. Con chó vừa đi mà vẫn quay nhìn đàng sau. Ông giục nó và mắng: “Này con gái, có đi nhanh lên không? Bố mày không lưu luyến thì thôi chứ sao lại là mày được?”
Là chó như phải theo khi không muốn, muốn
khi không được, lúc nào cũng bị nhòm, rình.
Là chó?
Như mùi hôi dính liền với ngôn từ.
gom hết về
những cánh lá đã úa màu
của mùa thu qua
đốt lên đống lửa
trong chiều
tôi ngồi. như sói akela. của rudyard kipling
và viết
đêm mộng du và đêm không ngủ
những hình nhân máy động khối trầm tư quỷ mị
loài sứa trong suốt
chùi sâu xuống đáy biển đen nghìn nghịt
dấn bước trong hang động thẳm hẹp
trầy trật
Ngay lúc đó tôi đã thèm đập phá khoảng cách trong mình, trong tôi, thèm làm tình điên dại, thật điên dại, với cô ấy, qua bức tường. Bức tường mà nếu chúng ta không nhìn ra, chúng sẽ mãi chạy xuyên qua ngăn cách chúng ta. Bức tường mà bao kẻ đã băng ngang bằng hiện hữu của họ.
Ngày của những cơn lũ cuồng
Những con quỷ ngồi cười trên bàn nhậu
Núi rừng bật gốc
Sông khô suối cạn
Có làm sao đâu
Có làm sao đâu mà than khóc
Lũ ở trên cao — sao lụt lội trong lòng?
sắp nghìn năm Thăng Long
thủ đô vẫn nhếch nhác hàng rong
làm cho quan chướng mắt
lệnh công an đánh dẹp
chạy từ phố này sang phố khác
nhiều khi mất hết hàng
Suốt các thời kỳ được nhắc đến trong chương 3 này, Trung Quốc đã đô hộ Việt Nam vừa không thường xuyên vừa không chính thức. Sự đô hộ ấy đến và đi như nước triều lên xuống vì dân chúng Giao Châu ở nơi biên cương xa xôi chỉ chực chờ nổi dậy tùy theo thế mạnh yếu của bắc triều.
suối ngực no đầy mở rộng nếp gấp dấu chỉ cội nguồn tiền kiếp
âm vực bản lề xô đẩy hư không khát vỡ
cùng với hạt giống thơ lung linh ủ mầm sơ sinh trong em lai láng thi-sĩ-chết-trong-thời-gian
Khi đốt đến điếu thuốc thứ mười hai
thương cho căn phòng ám khói
ngày rụng xuống con số không
(bên một bờ vực?)
gã nhà thơ vụt dậy sau trăn trở thời gian hoài thai cấu tứ,
không một tiếng rên ư hự.
thơ lọt lòng trên giấy trắng mực đen
Tôi có đôi bàn tay và một chiếc máy ảnh, tôi sẽ chụp được những gì mà tôi muốn. Mà dù chẳng vậy đi chăng nữa thì đôi bàn tay tôi cũng có nhiều việc để làm, cho đỡ phải băn khoăn. Tôi cần chúng để xoay xoay trong túi.
Ôi những trái tim,
Buốt giá
Sài Gòn, những năm bảy mươi
Belmondo – Delon – Bisset,
Đắm đuối những nụ hôn vội.
tôi nhìn thấy tôi tật nguyền trên chiếc xe lăn
vừa viết văn vừa trả giá với cuộc sống
ngoài đường vắng người đàn bà đi chợ mới về
tay xách cả một giỏ nặng mà không có vẻ gì mệt mỏi
Căn nhà của chú nằm ngay dưới vầng trăng ấy, tưởng chạm tay vào là được mà xa xôi quá. Từ đó về sau, khi đã lớn, cảm giác bồn chồn không yên ấy thỉnh thoảng lại trở về. Tâm trạng tha hương.
Ơi cơn gió tuổi hai mươi trẻ lạ
Một thời ta lốc cuốn bao giờ
Ký ức gió đầy ánh diêm xé lửa
Những tiếng cười sảng khoái ngây thơ
Khắp nhân gian này, đang say ngủ, chỉ em và ánh đèn còn thức
Lang thang tìm một cái bóng
Của anh?
Của em?
Hãy cùng anh đơn giản và trong suốt hơn:
trong anh còn duy nhất em ở đó.
Будь со мной прозрачнее и проще:
у меня осталась ты одна.
Theo cung cách Hậu hiện đại, tiểu luận (theo thể loại tiểu truyện pha chất tiểu phẩm) này đề cập vô số tác giả và tác phẩm, sự kiện và quan niệm, vấn đề và chi tiết. Mà cái trò Hậu hiện đại lại tự mang trong mình nó tính đại hậu đậu. Xin nhận về các cao/tiên/hậu ý nơi quý vị để người viết sửa sai/chữa/sang. Đa/cảm (và sẽ có thể hậu) tạ!
Ta tự hỏi : sau hồi trốn nhà ra đi và gặp Tương Như, họ còn làm gì nữa ? Sinh con đẻ cái ư? Chao, buồn chết. Sao họ không lên mây ? Có ai nhìn thấy họ không, một chiếu có ráng vàng và mây ngũ sắc, chim phượng và chim hoàng chắp cánh bay cao, cao mãi…
Ngày nào có con / When I have a child
Tôi sẽ là cha của một lỗ đít / I will be the father of an asshole
Chúng tôi biết không có người phàm nào
có thể xây cái ao này.
Chỉ có những lời cầu nguyện thuần thành của mẹ
khi bà vung một cục đất vào vực thẳm.
Cũng là những con chữ đó – những ký hiệu vô tội vạ – ai cũng có thể viết, có thể sắp xuôi, sắp ngược theo ý mình (miễn làm sao cho chúng có nghĩa), ấy thế mà, mỗi cách hành văn lại có một lối sắp xếp khác nhau, đưa đến những cấu trúc khác nhau và toát ra hơi chữ khác nhau. Nhiều cách sắp xếp mới mẻ, bất ngờ khiến cho khi đọc tưởng mình lạc vào một vùng đất nguyên sinh.
Một tay sát thủ được một người thuê bắn chết cái Tôi của một nhà văn chứ không được giết chết ông ta. Với y đã thực hiện nhiều phi vụ dơ bẩn và phức tạp nhưng chưa có vụ nào khó khăn khó hiểu như vụ này. Cái Tôi là cái gì?
với jesus người dẫn đầu vừa lặng lẽ đi qua rừng thông
tìm một giấc mộng bạt ngàn sau lưng gió biển
những người đàn bà cong lưng lại vì nắng
sa mạc ơi những hàng cây sắp chết cả rồi
New Comments