Thư Tòa Soạn »

26.05.2026

tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …

Read the full story »
Welcome to Da Màu Magazine

Chim bỏ đàn xa xứ ôm nỗi nhớ tàn phai

28.10.2009

Cái tài tình của nhà thơ Phan Xuân Sinh trong tập thơ Đứng dưới trời đổ nát là tuy vẫn bám vào các thể loại cấu trúc của truyền thống cũ nhưng lại nhằm vào những tầng sâu hơn của truyền thống để can dự vào các đề tài vĩnh cữu: tình yêu,quê hương, cái chết, nỗi đau, niềm tin, chiến bại…

Rồi, tôi / Then, I

28.10.2009

Rồi tôi nhận ra tiếng nói từ bầy súc vật
Mơ hành vi của những con người

The world also soars by well-worn footsteps
With one belief under the heels

giấc mơ bùng cháy

28.10.2009

tồn tại ẩn náu trong một thùng rác
một thùng rác vĩ đại có nhiều xác chết đang bốc mùi thối
bất chợt rùng mình rồi tự vấn
có thể tôi là người hay là loài sinh vật nào đó?

Bài thơ về những que diêm

28.10.2009

tự nhiên lại nẩy ra được một ý
tưởng cực kỳ giản dị là đằng nào
cũng cháy thôi thì cứ cháy bùng lên,
cháy luôn cả những cái vỏ vô dụng

Bài thơ trên xương cụt

27.10.2009

Những đêm khuya, nhìn tấm vách lá, tôi lại nhớ tới tiếng hát của Út Lệ. Tôi tin rằng trong một thôn xóm nghèo nàn nào đó, dù đang đói rách, người nghệ sĩ ấy cũng đang được tự do hát những bài hát mà mình ưa thích.

NHỮNG ĐỨA CON CỦA TỰ DO

27.10.2009

Nhưng sững sờ nhất, bàng hoàng nhất là khi đọc truyện Cái Xương Cụt của Chinh Ba. Bằng cảm quan của một con chó sói lạc bầy, tác giả tru lên tiếng kêu lạnh buốt báo trước một cuộc chà đạp phỉ nhổ không thương tiếc những gì dược gọi là văn hóa văn nghệ Miền Nam.

Đi tìm “bài thơ trên xương cụt” của Chinh Ba

27.10.2009

Mấy ngàn trang sách, bao nhiêu công sức đổ ra, ít ra phải được đền bù tương xứng. Không phải là chọn lựa bừa bãi. Một bài văn mà nhà văn Nguyên Minh vẫn còn in khắc vào tâm trí sau 44 năm không thể nào là một bài văn đọc-xong-rồi-bỏ được.

Những cuộc đọ sức [đứt sọ]

27.10.2009

Vu Gia rách máu
tô mì tôm sệch sềnh bùn non cứu đói
sắp hàng chờ phút giây gọi tên cứu trợ
nhà tốc mái
nhìn đàn con cái khóc trơ thân

vọng tưởng

27.10.2009

sớm mai rớt giữa mùa vọng tưởng
nghe hoang mang rụng giữa tâm kinh
trùng vây pháp nạn ngời độ lượng
sắc không hai lẽ ngậm vô minh

Sau bão ♦ Buổi sáng sinh phần

27.10.2009

vừa dợm chuẩn bị cho mình một tâm thế chẳng chút bão giông
thì liền nghĩ ngay tới thứ đời sống [cộng sản/ không cộng sản] mà anh bùi chát mô tả trong “bài thơ một vần.”

Một Cuộc Chơi

26.10.2009

Cái thế kỷ tôi đang sống quả là thế kỷ kỳ cục. Con người đem cả hồn phách ra để tạo nên những sản phẩm thần thánh, và những sản phẩm thần thánh ấy lại quay lại đối xử tàn nhẫn với con người.

như tiếng thở dài

26.10.2009

chiều nay khi dạy con đánh vần
nhớ dạy thêm giùm cái tên quen
mai sau người mỹ da vàng ấy
còn có trong lòng chút việt nam

tân hình thức: ba bài thơ và các bình luận

26.10.2009

mỹ rộng quá biết đâu
mà hỏi em đẹp thế
biết sao mà hỏi cũng
vì ta đã có bàn
chân đã có con tim

Biến mất 14

26.10.2009

lời biến mất trước khi thốt lên
tư tưởng biến mất trước khi được nghĩ đến
cuộc viễn du biến mất trước khi khởi hành
kẻ ra đi dừng lại bên ngưỡng cửa
không có cả chuyến đi tưởng tượng

Năm nhà văn nữ dưới mắt họa sĩ Chóe

24.10.2009

Nhà thơ Chu Ngạn Thư vừa chuyển cho tạp chí Da Màu một số hí họa của họa sĩ Chóe dành cho Giai Phẩm Văn số đặc biệt “Năm Nhà Văn Nữ nổi tiếng nhất của văn chương tiểu thuyết hiện nay”.

Màu Mắt Chưa Quên

24.10.2009

Tôi được quyền chọn lựa, biết điều mình muốn và cả những điều mình không muốn. Tôi yên tâm với sự chọn lựa của mình. Scott không phải của tôi, chưa bao giờ là của tôi, mà sao tôi thấy trong sự chọn lựa này có nhiều mất mát đến độ làm tôi đau đớn.

KHÓI – Tony Smith (1912-1980)

24.10.2009

Tony Smith là một nghệ sĩ với kiến thức và kinh nghiệm của kiến trúc sư, điêu khắc gia và họa sĩ. Được xem như một trong những nghệ sĩ quan trọng, tiên phong làm nên trường phái Nghệ Thuật Tối Giản (Minimalism)…

Ai?/Who? ♦ Hiện thực xã; hội chủ nghĩa/Socialist Realism

24.10.2009

Mất đi tiếng nói bản thân
Mất đi những cái thuộc về giá trị
Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều
Nỗi sợ

In this ill-fated house
Who wants to inherit their legacy?

việt nam khai quốc: nhà tấn với lâm ấp (chương 3, phần 4)

23.10.2009

Các chế độ nối tiếp nhau của Trung Quốc ngày càng hiểu rõ rằng mầm mống ly khai ấy không thể diệt trừ hết được. Trải qua bao nhiêu thăng trầm, các ước vọng ly khai và độc lập ấy cuối cùng rồi cũng đơm bông kết trái thành một nước Việt Nam độc lập.

Trú Xứ Cuối Cùng/Ngọn Cuồng Phong Cô Độc

23.10.2009

Như bị lột mặt nạ, người lồng lộn căm ghét cơn cuồng phong đầy tai họa và tìm cách trả thù. Ngọn cuồng phong bị xua đuổi khắp nơi nơi, không chỗ nào chôn dấu đành câm lặng nén vào thẳm sâu. Trong mắt người đời, cuồng phong chỉ mang ý nghĩa là tàn phá.

Chỉ là ảo hóa

23.10.2009

Chúng ta: Hạt bụi
Dấu chấm sinh linh
Dấu hỏi vô minh
Dấu huyền vô tận

Khi tưởng đến ngày Nâu cũ

23.10.2009

Tiếng cười trong như ngày
Sự an lành cầm nắm trong tay
Anh nâu cả em và gió lạ
Rười rượi môi hôn ngời

mọi thứ tôi có tôi đem theo

♦ Translated by:
22.10.2009

Tại bàn ăn, mẹ tôi bảo: Con đừng dùng nĩa đâm củ khoai, nó sẽ vỡ nát ra, dùng thìa mà xắn, dùng nĩa chỉ để lấy thịt khoai ra ăn. Hai thái dương tôi giật bưng bưng. Tại sao bà lại dùng chữ thịt ở đây trong khi đang nói đến khoai và nĩa? Bà muốn ám chỉ loại thịt gì?

Nancy

22.10.2009

Trang giấy ngày xưa dù vàng ối, cũ mèm, chữ của ông cũng vậy, cũng nghiêng ngửa trong hơi thở hụt hẩng và sợ hãi âu lo nhưng nó vẫn còn được giữ gìn qua bao nhiêu chập chùng của lịch sử. Chỉ có ông là quá đổi vô tình. Ông đã quên những nụ bông tươi đẹp nhất, quí giá nhất, để chạy đuổi theo đến mê mệt, hụt hơi hai tiếng áo cơm này đến buồn muốn khóc.

Sủa

22.10.2009

Tối, chú lại đứng sủa trăng
Trăng thì xa, ngón tay thì không.

Vẩn vơ Lý Bạch

Sụp bẫy thấy/nghe.

Con sóng vỗ cuồng điên đau luống biển

22.10.2009

Vịnh em
biển sóng nhọn
bứng rễ khu rừng nguyên khai bật gốc
ta dứng trơ trọi
khản lời gió
trôi lữ hành đêm

Ngôn ngữ ngậm ngùi – phần 1

21.10.2009

Dẫn ra các ví dụ trên để thấy rằng tiếng Việt là của người Việt, không có Bắc Trung Nam chi cả, và chỉ vì duyên cớ nào đó mà đem lòng oán ghét những “từ” này “từ” nọ thì kể cũng bất công và tội tình cho chữ nghĩa. Hãy trả ngôn ngữ về vị trí độc lập như nó đã từng.

Ngôn ngữ ngậm ngùi – phần 2

21.10.2009

Điều an ủi là các từ ngữ “tiếng Việt cũ” thế nào cũng còn tìm thấy được trong các bộ tự điển tiếng Việt về sau này, với chú thích là… “từ cũ” hay “từ cổ”. Dù sao, việc “tử thủ” ngôn ngữ “tiếng Việt cũ” của những “người lính già” cũng là hành động dũng cảm đáng ca ngợi, và ít ra cũng đã “can trường trong chiến bại”.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)