tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tấn thảm kịch xảy ra ở Nigeria là thảm kịch chung cho những quốc gia nhược tiểu nhiều năm chịu ách đô hộ của ngoại bang ở vùng Phi châu mà cũng có thể là ở bất cứ nơi nào trên quả địa cầu. Một nước giàu nhờ tài nguyên thiên nhiên lại lạc hậu đau yếu vẫn là miếng mồi ngon cho chủ nghĩa thực dân…
Chợt vầng trăng từ từ nhỏ lại. Cửa động khép kín. Hình người và tiếng nói thoắt cái tan biến. Đêm thinh vắng rợn người. Hoàng giãy giụa mất hút vào không gian đen kịt, sâu hút, lặt lìa tuột vào tấm vải sa-teng khổng lồ. Chàng rơi không ma sát vào vũ trụ mênh mông, biến thành vì sao lẻ, loé màu trắng tía.
Gánh thời gian cong vầng trăng ngày khuyết
Anh đã biết
Có nhiều ước mơ phải cự tuyệt
Có nhiều niềm đau không cần rên xiết
Có nhiều má phấn môi hồng không thèm đẹp
ngồi trong phòng nhỏ đánh rắm
tưởng không ai hay
đánh mãi, tường đổi màu
dối mình lừa người
Nhắc đến văn chương liên mạng, không thể không nhắc đến tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng”, là diễn đàn văn chương Viêt Nam đầu tiên khai mở một nền văn học liên mạng toàn cầu.
Tuy vậy, phùng mang trợn má và kêu oàm oạp không chỉ giới hạn trong phạm vi sinh tồn. Chúng còn được dùng cho khối chuyện, đặc biệt để cho phép người ta trong chớp mắt bỗng trở nên cao lớn hơn kích thước thật sự của mình.
Tôi quen Nguyễn Thụy Long từ văn phòng báo Sống của Nhà văn Chu Tử, một nhật báo rất nhiều độc giả, quy tụ nhiều nhà văn nhà báo tầm cỡ, khuynh hướng chống Cộng, thời Đệ Nhị Cộng Hòa [Đệ Nhất là thời Tổng thống Ngô Đình Diệm 1955-1963].
ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tháo tung màn che mắt
nhìn thấu phận cỏ may
ánh nhìn mẹ chìm vào màu tối
đôi mắt to tròn mỉm cười trên gương mặt con gái
và nụ môi mềm nở giữa trời khuya
một khoảng nhớ co rút
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ do đó, nó lại đến
phần 14
… sau khi miền Nam rơi vào tay Cộng sản Bắc Việt, khả năng hội họa của Bửu Chỉ và thơ văn của Thái Ngọc San chỉ được xử dụng một thời gian ngắn ở tòa soạn tạp chí Sông Hương, và số phận của họ trở thành một bi kịch đáng ngờ xảy ra sau đó.
Nhưng sao tôi cứ tưởng như chung quanh mình không có nỗi cảm thông nhỏ nhoi nào khả dĩ cho tôi bớt cảm thấy trống vắng, dù có là vòng tay bao bọc hết mực là má …. . Bởi yêu thương khác mà cảm thông khác (Tôi cũng chẳng hiểu mọi người phải đối xử với tôi như thế nào mới gọi là thông cảm?).
(cứ xem như điều ước đầu tiên:) ời ơi, vì sao có đẹp và (chắc) có nết, hãy mở nắp lò cho ta ngắm khúc bánh-nửa đêm trở thật khéo nướng thật giòn bằng tiếng hát cô sơn ca (mảnh dẻ như tiểu thư-bồ câu) lót ổ trong lùm mận trắng khế sát đầu giường ngoài
An ủi lớn nhất của anh là, xâu chuỗi những điều đọc ra và chứng minh được rằng, nó là điều gì đó anh mới biết. Về sự tăm tối của anh.
Ra ngoài, tôi quấn mình trong chiếc lễ y và hít thở bà tôi vào trong tôi. Tôi rời lề đường và bước ra giữa ngã tư. Khách bộ hành dừng lại. Xe cộ dừng lại. Cả thành phố cũng dừng lại. Tất cả đều dừng lại nhìn ngắm tôi khiêu vũ với bà tôi.
Mà tôi, một kẻ tha hương dầm dề ngần ấy năm dài nơi đất khách, vẫn mộng mị và suy nghĩ, vẫn nói và viết bằng tiếng mẹ đẻ trơn tru hơn ngôn ngữ bản xứ, là điều tôi nên tự hào hay tự trách?
Dựng một tượng đài
như bóng ma trong những đêm dài,
trắng trắng đen đen
trong ánh đèn nhân tạo.
tiếng kêu chìm tắm đẫm hơi thở
ngày trắng hếu gạ đổ mồ hôi
lũ nến ngậm câm dựng mặt mộ
một đụn mây sền sệt lưng nồi
Bảo tàng đau, nơi nỗi đau trần trụi trong hình hài thật của nó, nơi nó đối diện với nó trên những bức tường giống như những tấm gương, nó nhìn thấy gương mặt đau vạn hoa, bản thể đau vạn hoa. Nó nở tới vô cùng và co lại trong chiều kích của một hạt bụi.
Bạn sẽ chào đời. Tồng ngồng để lớn phổng
Chắp tay vái mười phương. Trí huệ vỡ
You’ll bare your bones you’ll grow you’ll pray you’ll only know
When the light appears, boy, when the light appears
anh phóng sinh những sợi tóc em
vừa cắt trước gương
vào hương lá úa tình cờ ngoài phòng tắm
Khi tôi nhìn lên cây, những trái táo đã trở màu đỏ lịm.
Sau này người ta gọi đó là mùa hè viêm nhiệt não. Khi đã chìm vào cơn mê choáng nắng người ta không còn thấy nóng nữa. Họ cứ khăng khăng đòi đến sát mặt trời.
Em yêu ơi, họ ở đâu, họ đi về đâu
Một thoáng bàn tay, động thái vụt qua, tiếng lạo xạo sỏi đường.
Anh hỏi không vì buồn mà vì thấy bâng khuâng.
những cuộc tình trên trang đời
tẩy – xoá/
vàng ròng trong thể xác u minh
rồi rách toang trong cuộc hành trình
yêu
Một người hào hoa phong nhã biến thành một người lụm cụm nói năng ậm à, một giáo sư Anh Văn có hạng trước kia mà nay cứ ưa phát âm kỳ cục, nào mình H.O. trọc không có “bông-xo”, nào “rốp” nào cũng được miễn lâu lâu một chút chớ đừng “tăm-bô-ri”, nào đã bắt đầu dán “la-bồ” quen tay, nào hãng được dời về đường “Ha Bo” gần nhà hơn, cũng đỡ khổ ….
Những bài viết của Nguyễn Thụy Long dành cho tuần báo Việt Mercury cũng như cho tạp chí Văn đưa chúng tôi lại gần nhau. Tôi biết anh có cuộc sống vất vả, gia đình lạnh lẽo, đời sống xã hội chua cay, nhưng lúc sau này anh vẫn viết và sống bằng chính ngòi bút của mình.
Sáng mở laptop, hứng
n[c]ứng giở báo san francisco examiner đọc horoscopes của ngày hôm đó “loved ones will make an effort to please you…”
Kiệt sức anh xuyên qua lớp lớp những bức tường
Do chính tay anh xây lên hay do cuộc đời
Đổ bê tông xung quanh anh vững chắc
New Comments