tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
The Dalai Lama said that if I look at you superficially, we are different, and if I put my emphasis on that level, we grow more distant. If I look on you as my own kind, as human beings like myself, with one nose, two eyes, and so forth, then automatically that distance is gone…”
Đức Đạt Lai Lạt Ma dạy rằng nếu tôi nhìn bạn với ánh mắt thiển cận bề ngoài, hai chúng ta thật khác nhau. Và nếu cứ tập trung ở mức độ đó, hai chúng ta lại càng nhích ra xa hơn. Nhưng nếu tôi nhìn bạn như cùng nòi giống con người, với một cái mũi, hai con mắt, và cứ thế, thì tự động cái khoảng cách đó mất đi…
Anh sẽ làm thơ như kẻ quê mùa gieo hạt
lúa nứt chồi gốc rạ
sự sống nảy mầm trên cái chết
Vậy mà vẫn có những đêm không vì một duyên cớ nào hết tôi thức giấc, nằm yên lặng trong bóng tối, rình rập. Đợi khuya tàn bắt sống một chiêm bao… Câu thơ gai góc, sắc cạnh nằm vắt ngang giữa một bên là điều đã thuộc về quá khứ và phía bên kia, cái cố gắng tuyệt vọng để chối bỏ thực trạng đó. Và sớm hay muộn, tôi biết mình sẽ phải bước qua chiếc cầu gai góc kia ít nhất một lần.
buớc chân người rộn rịch
leng keng đồng hào lẻ trên sàn xi bóng của phòng thiền
âm thanh xe ồn ĩ trên bờ 85
Đêm tan –
Trả lại sinh linh sự sống, ngày phục sinh, bình minh tươi nguyên sau những mệt nhoài hoan lạc. Khai sinh vô số cơ cầu, một vòng tròn mới của chiếc kim đồng hồ khởi nguyên về phía vectơ vô cực triệt tiêu.
Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.
Lúc này đây chính là lúc cái nhìn vô vọng thực tiễn như vậy thật sự kinh khủng nhất đối với chúng ta, vì hơn bao giờ hết, đất nước đang đứng trước những nguy cơ chồng chất mà hy vọng duy nhất chỉ còn biết đặt vào một phong trào trí thức dấn thân, mang nặng bản chất dân tộc và trọng liêm sỉ.
Trên bãi Parking rộng mênh mông, xe đậu tràn ngập dưới bầu trời nắng bao la, chỉ thoáng một chốc, bóng dáng của Hưng xa dần rồi mất hút khỏi tầm nhìn của mình rồi. Hưng! Hưng! Mà gọi làm gì nữa? Anh cũng giống như em, phải không Hưng, cũng là một kẻ lạc đường. Em đang tìm thấy con đường đi, trong khi anh cứ lang thang. Để thất lạc nhau!
Sáng nay trở về
Không, con voi rừng lại ra đi
Theo đoàn người mãi võ Sơn Đông
Đi một nơi nào vô vọng
Vĩnh biệt Ban Mê
Thành phố xanh và tiếng gà dậy sớm
Ngày còn bé, cứ đến mùa Vu Lan, tôi thường lên chùa để được cài một bông hồng lên áo, để cảm thấy niềm hạnh phúc rằng mình đang còn Mẹ. Năm nay, lại thêm một mùa Vu Lan nữa mà tôi không được gần với Má tôi. Người vẫn còn đó ở nơi “quê nhà xa lắc xa lơ”, nhưng sao đến mùa Vu Lan năm nay, tôi lại có cảm giác nghẹn ngào như đang cài lên áo mình một đóa hoa màu trắng.
Vu Lan
Cơn gió thoảng
Mưa ngâu mượt trên nón lá
Chân trần bước xa
Hương trầm níu lại
Trên sông lênh đênh
Mù khơi
Có thượng đế hay không, chẳng ai biết. Nhưng có lẽ chính ngài cũng ghét sự nhàm chán, sự lặp đi lặp lại. Chính thượng đế thỉnh thoảng cũng xóa bỏ một vài thiên hà, công trình do ngài sáng tạo lên… Nhưng xóa bỏ cũng vẫn là sáng tạo. Chẳng có thiên hà nào biến mất, chúng chỉ thay đổi vị trí và do đó mà có tên gọi khác trong vũ trụ mà thôi.
Rằng nghe nổi tiếng cầm đài/ Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ… Không đạt đến trình độ Chung Tử Kỳ nhưng lẽ ra chúng ta phải ráng chuẩn bị đón nhận những trao gửi của kẻ sáng tạo được chút nào hay chút nấy. Kim Trọng trước khi gạ người đẹp đàn cho nghe chắc cũng sửa soạn trà nước hương trầm. Không khí như vậy ắt tiếng đàn sẽ réo rắt nỉ non thêm. Mọi thái độ ngược lại sẽ chẳng giúp gì cho lỗ tai trâu của chúng ta.
Ngôn ngữ nước ngoài không thể khai mở, thể hội viên dung thái thậm cái hồn thơ lái láng của những hư tự trong tiếng Việt của Nguyễn Du. Vì thế, cái lý vô thường ẩn sâu trong lòng vũ trụ từ thiên đàng cho đến hỏa ngục đã bị vùi chôn giữ đống tuyết lạnh lùng băng giá của ngôn ngữ Tây Phương duy lý khô cằn.
” Ngày mai trong đám xuân xanh ấy… có kẻ lấy chồng, theo chồng – sẽ không còn sự vô tư, nhàn nhã mà đi dạo mùa xuân như thế nữa! Ý nói: “bỏ cuộc chơi”/- Nhưng câu thơ chưa hẳn đã phải là nuối tiếc cho cô thôn nữ kia, mà chính trong lòng thi nhân đang nuối cảm? Bộc lộ một tâm trạng bâng khuâng, hiu hắt, có phần xa xót [cho chính mình.]
Đất nước hình gì, không nhận ra
hình cong chữ S, ải Nam Quan
vằn vện phấn son kẻ chì mắt đồng tính
lem luốc mấy cái mặt con buôn tí tởn
Tôi dùng một mũi tên để giết con nhện.
Tôi dùng cuốn tóc điện để ủi con sâu.
Còn những con kiến tôi gọi không chiến
Chu Vương Miện là một trong những người còn làm thơ văn trên đất khách, còn làm kiếp tằm ép xác nhả tơ vì con chữ quê nhà; anh là người giữ lửa đáng trân trọng. Có nhiều thi sĩ nổi tiếng thời trẻ, lớn lên họ im tiếng? Có lẽ họ đã thỏa nguyện. CVM ở tuổi 68 vẫn lặng lẽ chống chỏi với cơn đau trần thế một cách dũng cảm để viết và viết…
Bạn ơi, có bao giờ bạn tiễn bạn nơi bến sông. “Lâm giang tống hữu” câu thơ cũ. Đỗ Phủ thương người thấm ướt khăn . Ý thơ cổ làm tôi buồn khôn xiết. Người tóc bạc giữa trùng khơi sóng biếc. Nghe não lòng cho kẻ ở người đi… Nước mắt người xưa làm mình muốn khóc. Cảm thương người lữ khách, khóc tri âm.
men tiêu hóa tiết ra từ linh hồn thế kỷ (ngộ nhận)
thế kỷ chúng ta (anh và em) đã đi qua vội vã nhưng rất buồn
mặc dù thông điệp gởi lại là tình yêu nhưng em cũng biết tất cả đều rất cũ riêng trái tim kẻ làm thơ rất mới
Miền tây ơi miền tây
vựa lúa Việt Nam không nuôi nổi chiếc áo bà ba em mặc
chiếc áo bà ba không ngừng căng cứng và đứt nút
gió thốc miên man từ nhát cuốc người mở đất
nước ròng nước lớn cuộn đỏ ngực Cửu Long
nước sông còn trong
Tuy cách nhau năm thế kỷ, những lời thú tội và xin khoan hồng tại Hà Nội năm 2009 khá giống lời thú tội năm 1633 tại Roma. Điều khác nhau là Galileo chỉ phải đọc thú tội sau khi tòa xử; các nhà dân chủ Việt Nam phải nhận tội trước khi ra tòa.
Gia đình chúng tôi có khá nhiều Mỵ nương. Già nửa số đó đã nằm xuống khi đất nước được “giải phóng”. Cũng có những người đi ra bắc và còn lành lặn trở về, nhưng kể làm chi những nàng Mỵ nương còn đầy ắp trong lòng hình ảnh chàng Trương Chi hào hoa đó. Tình yêu thường hay “mà” con mắt chúng ta khiến chúng ta không còn sáng suốt nữa, Đấy là sự thường!
tình đẹp xinh đang tươi cười hồn nhiên
trong bộ bikini nửa mảnh với làn da
mịn trắng – ngực trần hồn nhiên chơi cát
“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời…”, mỗi lần nghe câu hát ấy là mỗi lần tôi lại phân vân tự hỏi, “Những ‘kẻ lạ mặt trong ngôn ngữ’ ấy có phải là ‘tiếng nước tôi’ (và những đứa cháu của tôi có phải ‘yêu’ chúng ‘từ khi mới ra đời’)?”
New Comments