tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
… sự ngược ngạo côn đồ của chính phủ là cảnh phông cho những hành động tàn bạo và lọc lừa con người cư xử với nhau mỗi ngày, bất kể vợ chồng, thân thích hay bạn bè thâm giao. Müller nồng nhiệt tìm hiểu tại sao điều này lại xảy ra; nhân vật của bà suy ngẫm những tiêm nhiễm lọc lừa không sao đếm xuể của chính phủ trong đầu óc người dân.
Không hề là một khoảnh khắc nhưng hình như là thế
Cái chớp mắt cũng đã xong
Cuộc ân ái cũng đã xong
Cũng đã xong cái thuở tay bế tay bồng
Xong, một trường ca vô vọng
Tôi có cảm tưởng khi một người chết đi họ sẽ để lại một bao tải toàn là chữ. Rồi thợ hớt tóc, thợ cắt móng tay, móng chân—tôi lúc nào cũng nghĩ đến họ, vì người chết sẽ không còn cần đến họ. Họ cũng chả bao giờ mất đi những khuy áo.
Chỉ có văn chương cho ta khả thể trổi lên từ lịch sử của mỗi con người riêng lẻ. Văn chương đạt được chân lý qua sáng tạo, văn chương hình dung chân lý qua ngôn ngữ. Nhưng chỉ có sự nghiên cứu lịch sử mới có thể tài liệu hóa một biến cố và giới thiệu nó như một hình ảnh toàn thể.
nhưng kẻ ác dở thói hung tàn
đánh người niệm Bồ Tát Quan Âm
dân khắp nơi xôn xao bất mãn
những hành vi bạo động dã man
Thầy nhất hạnh trong một lá thư viết: “… ngày ngày thầy vẫn ngồi như núi…!”
tôi còn hiểu chút đỉnh
– đệ tử thầy đều hiểu hết
[dĩ nhiên].
ở đâu là bốn móng tay
nhịp hai, hai, ba, bốn
đều đặn trên tường
bóng đêm nói thật khẽ
Như một bông hoa, cô nở. Cô khác đi từng ngày. Thắm thoắt, cô lật. Cô bò. Cô ngồi. Bây giờ cô biết đòi mẹ. Cô có vẻ đã nhận ra người thân. Mỗi lần tôi ghé thăm, cô mở to hai con mắt nhìn và rồi cười và vươn hai tay về phía tôi, chào đón.
Ngày 8 tháng 10 năm 2009 Hội Đồng Giải Văn Chương Nobel trao tặng giải thưởng cho Herta Müller, nhà văn Đức gốc Romania. Giải thưởng Man Booker năm 2009 được trao tặng cho nhà văn Anh Hilary Mantel, với tác phẩm Wolf Hall (Dinh Sói). Cả hai nhà văn phụ nữ này được vinh danh qua những tác phẩm khai phá sự đồi trụy của quyền lực đàn ông.
cành khế xương gà nuốt ực cái nào đây
thành phố tám làn xe chỏng trơ gốc rạ
soi môi hú ba hồn bảy vía mông muội ấu thời.
Những trận gió đa tình trên đỉnh vu sơn
Lạnh càng lạnh nguồn cơn vũ trụ
Đi đâu về đâu trong sát na?!
Muốn trở thành một Bồ tát mà không vướng víu khát vọng trở thành Bồ Tát trông hơi giống như một trò đùa. Nói thế cũng chẳng khác gì nói: để biết một điều gì thì phải quan sát nó, nhưng ngay khi ta đang quan sát thì nó thay đổi và đó là một điều phi lý.
Làn sóng chống đối nhà Hán hiện rõ trong tất cả những biến cố quan trọng ở miền Nam trong suốt thờì kỳ đó. Tất cả những phong trào chống đối, dù chỉ là tàn dư của những lớp thượng lưu nhà Ngô dưới quyền Vương Chi, hoặc những viên chức cấp thấp ở Giao Châu dưới quyền Lương Thạc, hay là liên minh chống Tấn rộng rãi của Trương Liên với Cheng Han đều có chung một mối căm thù mạnh mẽ với thể chế Tấn triều.
Người thành dê chó, trâu bò và nhân thế chỉ còn là chốn của súc sinh ngự trị không hề là một huyễn tưởng mà là hiện thực mang nghĩa biểu tượng học (semiology). Con quạ với Tử khí kéo ngọn bấc tới đỉnh trời cũng là một loại kích vật mang nhiều ý nghĩa khác nhau ….
Thiếu nữ Marie-Therese trở thành người mẫu cho Picasso trong thời gian 1927 đến 1935, cũng là thời gian cho cuộc tình với nhà danh họa. Đây cũng là giai đoạn mà Picasso có những sáng tác đầy sức sống nhục cảm…
Này sóng nhé
Bạo tàn không có cửa
Qua thế thời chẳng thể còn đâu
Này lúa nhé
Cứ xanh và kiêu hãnh
Cỏ biết hiên ngang vượt mọi thăng trầm
khoác áo trùm đầu đi dưới sương
[một ý vụt hiện nặng cả đầu]
… vậy mà trong lúc cắm cúi đi cứ tin mình sẽ bắt được vàng
và như thế đi
Omar Bongo chỉ nói với Robert Lương (lúc đó không có đến cái quần sà lỏn) là đây tôi cho anh tiền để mua quần, cầm lấy nhưng mà nhớ biến mất khỏi đời vợ tôi nhé! Không rõ là Robert ò e này có nhận hay không nhưng quyền lực nào cấm được tình yêu và tiền cũng không cấm được nên đâu lại vào đó.
-Ngồi yên coi. Để cho tôi nhìn ông kỹ một chút xem có đổi khác gì không (nheo nheo mǎ́t ngǎ́m, vẻ cười cợt thân mật) cũng không thay đổi gì nhiều.. có hơi gầy …
Tôi chui vào khung cũi như thú hoang,
nhốt cuộc đời trong sơn vàng và đinh vít,
làm trò vui với những ống tròn quay tít.
ăn cao lương với những con người lịch thiệp.
Một hôm phố xá sa đà
Thì trong tôi biết thật thà trong em
Phố – em, và chả và nem
Cạn ly không đáy… cái đêm dật dờ.
Bình minh nôn những chân mây trắng, trắng lập lờ hứa hẹn dân sinh, trắng tuyên ngôn nhân quyền, trắng mùa tràn nước lũ. Nhà cứ nhỏ và phố bệnh toàn phần với cống đen ổ chuột, những lô cốt nhập nhằng tự do… Bình minh, Kẻ lừa dối vĩ đại.
Với những người mới gặp anh lần đầu dễ cảm thấy khó chịu vì cái vẻ như là hơi “kênh kiệu thờ ơ” của anh. Thật ra, anh chỉ lạnh với người lạ trong giao tế buổi đầu, nhưng quen anh lâu mới thấy anh là người rất tử tế và nồng nhiệt
Vậy mà trên tạp chí Văn, ở mục trang Sinh Hoạt Văn học Nghệ thuật, dưới bút hiệu Thư Trung, ông luôn luôn viết về chúng tôi, đề cập đến chúng tôi, và cất lời thống thiết vì chúng tôi.Thật khó tìm một tạp chí có người thơ ký tòa soạn lại chú tâm về cuộc hành trình của những người mang màu áo đồng phục như chúng tôi như thế.
Tình ngã người ra thành ghế, thả từng cuộn khói thuốc, từng đợt khói mong manh như sợi dây vô hình căng giữa khoảng cách hai người. Phía bên này sợi dây là cả một ước mơ tìm kiếm, phía bên kia là một buông thả hiến dâng.
khi texas nóng một trăm độ
tôi đi bộ chậm lại
qua những đoạn đường ngắn
có vài bóng râm
New Comments