Bobby A. Chukran, Những Cánh Đồng Đỏ (Red Fields)
khi texas nóng hơn một trăm độ, tôi bốc khói
và thấy mình đi vào mây tím
bềnh bồng những thảm nhung hoa
cài vài bó xương rồng
tôi chạy hụt hơi đuổi theo những giọt nước
tìm cách thoát thân từ mặt hồ cạn
tưởng mình dễ chịu hơn
ồ không, tôi đuối sức hơn
khi người ta tìm cách thoát thân ra khỏi những vũng lầy
cũng như vậy
khi người ta cố chụp bắt những ảo ảnh
cũng giống vậy
khi texas nóng một trăm độ
tôi đi bộ chậm lại
qua những đoạn đường ngắn
có vài bóng râm
đi tìm một cái gì đó
ở trong tầm tay
chẳng hạn như một bó hồng mới cắt
thế có phải tốt hơn không
có đủ giờ để làm một bài thơ nữa không
hỡi nắng và gió của dallas fort worth
hỡi mưa của thành phố sa mạc
nụ cười của những con bò đen trắng
tiếng khóc của người lỡ cuộc vui cuối
trong khi chờ người đến
vẫn nghe những tiếng hát rơi rớt đây đó
tiếng than vãn của bình minh không thể tự thú
tiếng chiều thu maryland
trong mùa thu lá bay
những gợn sóng cồn cào trong gan trong ruột
như hấp tấp muốn sống cho hết
như kêu réo quyền được sống
như cuộc biểu tình thầm lặng mấy mươi năm
cũng chỉ một mình biết
muốn cắn đứt đôi cái ngôn ngữ cô đơn
quăng nó vào giường ngủ
cái gối ôm một mình ôm vách
lăn lộn qua hết một đêm dài
ngó tôi cái nhìn của một người hấp hối
.