Hồ Hữu Thủ, Phụ nữ khỏa thân (Nude)
Vạch nét chì lên vầng trăng 16
nháp
những cuộc tình trên trang đời
tẩy – xoá
rách lòng trang giấy trắng
Em
rụng lá trụi trần thảng thốt như cây
đằng sau mùa khô rốc
lời của gió càng phơi năm tháng
mệt mỏi khua những bước chân rời
em
cánh rừng hoang thưa lá
không bật nổi gió
nhìn trước – sau
ngơ ngác
những câu thơ nháp
Úp bụng vào thân đêm
nuốt giấc ngủ
nghe đêm qua đi với tất cả động tĩnh
đôi khi chẳng nghe thấy gì
ngỡ rằng mình đã hóa đất
ngả ố
nháp
bao nhiêu lần nháp
Bàn tay sạm vuốt thẳng tờ giấy
nhúng bút
mực
ngày… tháng… năm…
Ta thấy em gió hình hài
gối mùa thu mộng lành em thả
phiên khúc mưa em là mộng ảo
đẩy mông mênh về phía không buồn
Ta thấy em ma quái hình hài
người đàn bà vùng ngực khoe vun
tim mắc cạn vũng tình lầy lụa
Ta thấy em hình hài thiên sứ
vàng ròng trong thể xác u minh
rồi rách toang trong cuộc hành trình
yêu
em xúng xính với sóng cuồng, gió dữ
em lênh đênh – với trái tim hoạnh họe cánh đồng chiêm trũng
tình
Ta thấy em người đàn bà
mắt gói những cuộc chông chênh
tình giăng yêu thương cuộc đời màng nhện
yêu và sống
một nửa cho người
còn nửa đời dị dạng
.