Thư Tòa Soạn »

26.05.2026

tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …

Read the full story »
Welcome to Da Màu Magazine

Mặt Nạ (The Mask)

1.01.2011
TheStranger_2007copy_thumb.jpg

Vật liệu hỗn hợp
79 x 63 in (200 x 160 cm)
2007

Mấy tấm hình

1.01.2011

Từ một người đơn giản và hào phóng, tôi trở nên chi li và keo kiệt. Tôi hạn chế chi tiêu và mua sắm, đi chợ sớm khi tan làm và cò kè giá cả. Mươi năm tuổi xuân của tôi bị hút mất trong vài nắm giấy. Nhưng tôi không nguôi được nỗi lo. Ngày nào cũng vậy, khi trở dậy lúc hai giờ chiều, tôi lại soi gương.

Nhà

31.12.2010

Tôi đã từng đếm và nhớ được mười hai địa chỉ khác nhau ở Việt Nam và mười địa chỉ rải rác trong tám thành phố Canada mà tôi đã từng ở, trước khi mua một ngôi nhà nhỏ bên bờ Ngũ Đại Hồ, gần khu vực một ngàn hòn đảo. Rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ, cay đắng nhưng không bất ngờ, rồi lại mua nhà, rồi lại bán nhà, sau một cuộc tình tan vỡ khác…

Sự đùa cợt của thời gian

31.12.2010

Cả việc cả chủ lẫn khách vây quanh ché rượu, cùng cầm lấy những chiếc cần cùng uống thứ chất vừa ngọt ngào vừa cay đắng, cũng là hình thành từ cuộc sống xưa cũ. Những phút bầy đàn, nhằm củng cố sức tồn sinh. Cho nên lúc men rượu đã đủ bổ sung cho sức sống, mọi người đều đòi kể Giót. Tức trở về với cội nguồn của mình.

bữa sinh xính chữ

31.12.2010

ơi những thầy đồ
bụng bồ kinh luân
những con vẹt bụng bồ thóc
mà ra một đống vàng ròng

Nấc cụt

31.12.2010

ngơ ngác nhìn cha gầy việc gì phải da nhàu, trán phẳng
bực bội nhìn bà già cả lo lẩm cà lẩm cẩm
ngầu ngầu nhìn vợ ở đợ thằng chồng đêm tồng ngồng thở dài sườn sượt
tức rực nhìn nhỏ em hẩm hiu với cái thằng vớ va vớ vẩn

Đốm lửa khuya ♦ Đêm mưng mủ

31.12.2010

Cái miệng cướp ngày
Dính đất hiếm mùi vị sơn lâm
Chẳng có lưỡi dao thơm trái cây nhỏ máu
Những ngày kết thúc bằng hoàng hôn
Mẹ khép mắt dấu hỏi cướp ngày

Dịch và… dịch: một thoáng nhìn

30.12.2010

Vậy, “phong khí”, tạm hiểu là cái tinh thần, cái phong cách, như khi người ta nói về “phong khí xã hội”, “phong khí chính trị”, “phong khí quan lại” dưới thời thực dân, “phong khí hiệp nghĩa” trong truyện võ hiệp của Lương Vũ Sinh, hay như trong tiêu đề của luận văn “Thơ Jazz: Tiết Tấu, Âm Thanh và Phong Khí Da Đen” của nhà văn Hoàng Ngọc-Tuấn.

Ở một chỗ cuối đời

30.12.2010

Lúc ấy tôi vừa giã từ tuổi mười tám. Lúc gia đình tôi, cũng như rất nhiều gia đình miền nam khác, vừa giã từ đời sống nhàn nhã, thảnh thơi. Chúng tôi đã phải vào rừng, cho hợp thời, hợp cảnh. Hắn không biết, tôi đã vào ra giữa những vạt bắp, vạt cà, gậm nhấm nỗi đắng cay bị hất ra khỏi trường học, bị hất vào trong xó tối của cuộc đời…

Như xương thịt mình

30.12.2010

Quá khứ như một nấm mồ hoang
Ẩn chứa bao nhiêu điều không nói
Không mong một tình cờ nào tới
Cỏ cứ xanh đi, đã, lại vàng.

Nhầm lẫn

30.12.2010

Có một sự nhầm lẫn ở đâu đó
Khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào
Tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám ngoét
Lúc anh ghì riết lấy em

Đóng trên thập tự

30.12.2010
BMTHcrm_thumb.jpg

Tôi là đại dương. Tôi là biển
Có một thế giới ở trong lòng tôi
I am the ocean. I am the sea.
There is a world inside of me.

Chúng ta nên dạy trẻ em về Holocaust như thế nào?

29.12.2010

Một tác giả viết về một quyển tiểu thuyết về Holocaust cho người trưởng thành có thể bỏ đi một số điều sơ đẳng, không giải thích hoặc là không đề cập đến. Tuy nhiên một tác giả viết cho trẻ em không thể làm như thế, công việc của tác giả này gần như là bất khả thi: kể lại một câu chuyện Holocaust vừa phải đúng sự thật và không được phép ghê rợn quá đáng…

Người đàn bà ngoại tình

29.12.2010

Buồn cười nhỉ. Có khi mình tưởng rằng mình cần người ấy để nói nhiều chuyện, “trút hết tâm sự” như kiểu mọi người thường diễn tả mà té ra chẳng có chi để nói cả. Cái mà mình cho là nhiều chuyện là điều có thật đấy, nếu mình nói với mình; nhưng nếu phải nói với ai khác, dù người ấy mình cho là thân nhất, hiểu mình nhất nhưng rốt cuộc, nghĩ kỹ thì hắn chẳng hiểu gì về mình.

khúc quay hư ảo

29.12.2010

chống lại bốn bức tường gương phẳng
chống lại sự vận động lướt tới
bản sao âm hồn ướt
tôi cố trườn ra cõi sống rữa đã chết

Niệm / Tịnh / Nhặt / Ta

29.12.2010

Niệm

rừng ơi ta về
vừng ơi mở cửa

Nằm lại khóc dậy thì

29.12.2010

một nửa tuổi
và nắng mùa sửng sốt
buổi hài thêu
yếm thắm
có buồn chi

Gươm đàn nửa gánh

28.12.2010

Hoàng thượng làm thơ không tài hoa lắm, nhưng sâu sắc, chỉ thoáng nghe qua đã thấy ngồn ngộn khí tượng đế vương. Còn các quan thì ra sức ca tụng trời ca tụng vua. Kẻ làm được thi văn thì vung mồm la hét tựa ông vua chốn thi xã. Kẻ không nặn ra được thi văn cũng cố ra vẻ coi thường hết thảy.

Cáo phó

28.12.2010

Bạn có thể làm nhiều trò ảo thuật chính trị
Nhưng bỏ mặc cô gái chìm ngập trong tuyệt vọng

Bạn lớn giọng bảo lịch sử đầy dẫy tiếng thét phẫn nộ
Và nhủ thầm cuộc đời là trò lừa đảo kỳ diệu!

Làm mới

28.12.2010

Không cần đặt một viên gạch xếp hàng
Tôi cũng sẽ đến lượt
Có một chỗ chen chân
Trên chuyến tàu định hướng

Câu chuyện này phần lớn sự thật

28.12.2010
TanyBaby_thumb.jpg

cuối cùng cũng mở được lối ra hỏi lưu có sướng khi làm xong bài thơ? lưu không trả lời để cho bộ nhớ đổ hết lên sàn [đầu tôi từ nay trống rỗng đứng núi này cứ trông núi nọ!] từng mảnh ký ức lớn
nhỏ
văng xa…

Nước non ngàn dặm…

27.12.2010

Xin trở lại với Ngọc Vạn, Ngọc Khoa. Công nghiệp của hai vị công chúa ấy rất đáng được ca ngợi. Tiếc thay, nếu Huyền Trân Công Chúa được vinh danh trong lịch sử, trong văn thơ, trong lòng người, thì hai người con gái yêu của chúa Sãi ít ai biết. Chính sử cũng không thấy nói đến. May thay, trong Đại Nam Liệt Truyện Tiền Biên có ghi lại…

Gõ Đàn Vô Âm

27.12.2010

Tàn cuộc chiến. Hắn mang balô, vác đàn, khập khễnh về đây. Cái hóc núi hình tam giác giống như mũi tên bắn vút vào rặng núi già xanh đen thách thức. Hắn nói với dân sở tại là đất nầy đắc địa, mọi người sẽ giàu. Dân miền núi cười chất phác, rằng không cần giàu, chỉ muốn no cái bụng, có ông hát hò càng thêm vui.

Viễn xứ

27.12.2010

biển cong cớn như môi nàng
hôn vào khuyến dụ
tình đời hở hang bãi cát nằm
tôi im hơi đợi chờ con nước

thơ 3 câu

27.12.2010

cái lớn
cái nhỏ
trăng mồng một ló

Lục tìm bát

27.12.2010

chớm chiều
tìm
vượt đường trưa giữa trời
xe bay

Tự Do

25.12.2010
free9copy_thumb.jpg

Tự Do (Freedom)
tranh sơn dầu
36 x 48 in (91 x 122 cm)
2004-2005

nóc trời và đáy cát

25.12.2010

Tôi nhảy đầm, tôi giao lưu với những người đàn bà tiếng tăm bất hảo, tôi tiếp khách bằng rượu Tây hằng đêm, tôi mưu tính, tôi thực dụng, tôi xem mọi chuyện thuộc “phạm trù sinh hoạt”, tôi đi về giữa đêm hôm khuya khoắt… nghĩa là tôi thoáng rộng, tôi văn minh, tôi tự tin, tôi thức thời chứ không có nghĩa là tôi “Tây hoá”, tôi bê tha…

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)