tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Dù chất chứa rất nhiều chi tiết tương tự như cuộc đời của tác giả, đây không phải là hồi ký mà là tiểu thuyết. Với dạng tiểu thuyết tác giả có thể sáng tạo linh động hơn, không cần phải chính xác với từng chi tiết nhỏ ….[Nhưng] để được xuất bản quyển sách, còn những điều gì ông đã không thể viết?
Chời ơi là chời.
Tôi phát giác ra hắn đã cưới vợ lần thứ hai
—chắc có lẽ ầm ĩ mà tôi không biết—
nên vẫn đón nhận những lời thơ tán tỉnh,
những câu hát cóp pi
Và khi đàn hải điểu nhận ra vết loang trên biển của một tấn thịt ngư dân
Tôi lập bàn thờ trước sông
Cúi đầu hôn những yếu mềm
Cất vào trong túi
Những hình thù của chết
Chắc ăn nhất là phải tì khuỷu tay thật cứng trên mặt bàn, hay ít ra cũng trên một mặt phẳng có chân trụ vững vàng để không bị mất thăng bằng, chòng chành, rồi sau đó là kê nòng súng vào thái dương, vào đúng ngay vị trí cái chỗ hõm, chếch lên phía trên chân mày vài xăng ti mét. Ở đây này -hắn chỉ vào đâu đó và nhấn mạnh- đoành! Một phát.
thực sự mỗi khuôn mặt xung quanh
đều là một dấu hỏi của im lặng
không phải im lặng bởi vì ta im lặng
mà người ta đã học một ngôn ngữ khác
hợp sự câm điếc dằng dặc của cuộc sống
Con phượng hoàng trong em cất cánh
Lảo đảo mũi tên bắn
Nước mắt đóng băng dưới mấy tầng trời
Vùi chôn không định hạn
Thương yêu & thù hận
Anh đi dọc một cơn mơ quái dị
Đến câu thơ cũng không còn hiện hữu
Con búp bê vật vã
Rất đời
Nhà phê bình Uyên Thao viết một bài điểm sách về Đời Thủy Thủ khá dài, chê có, khen có. Nhà văn Viên Linh thì viết một bài Tổng kết văn học năm 1969 đăng trên tờ Khởi Hành, trong đó chê bai rậm rề các tác phẩm viết về lính khiến nhà văn Phan Nhật Nam tạc zăng nổi giận ….
Dọn góc tủ nào cũng có kỷ niệm, mỗi năm mỗi gom bao nhiêu thứ đem cho mà rồi vẫn còn bao nhiêu thứ khác ngổn ngang, chiếc áo ngày rời Việt Nam, chiếc áo đan cho con cho chồng, chiếc quần tây mình may lấy, kỷ niệm những khoảng trời lá bay, kỷ niệm những hàng cây bám cứng trong từng góc tủ ….
lưu làm thơ thật đơn giản
tôi cảm thấy thoải mái khi đọc thơ lưu
như một đám mây trắng bay trong trời mưa
như một ngày bình thường
những con chuột chạy lăng xăng trong những ống cống
chỉ có dân tộc ta chỉ có sông núi ta chỉ có ta . . . mới yêng hùng ngàn dặm
Mỵ Châu xưa thiếu lông ngỗng nàng lạc lối về
vua ta (cha) bèn cho ấp 94.000.000.000.000 trứng ngỗng
mới đủ lông cho nhát kiếm thăng thiên
Một cách ngắn gọn, chủ trương của Da Màu là kiến tạo một sân chơi văn chương không bị giới hạn bởi những biên giới của định kiến. Một sân chơi như thế cần được quản lý bởi một tập thể bao gồm những cá nhân trong khi có thể khác biệt nhau về một số quan niệm văn chương, nhưng…
Thay đổi để thoát ra, hay thay đổi để biến mất, đều là sự thay đổi. Khi ông khám phá ra sự nông cạn của mình thì đã muộn. Viện bảo tàng nhỏ bé đang chuẩn bị một sự thay đổi lớn. Căn nhà sẽ bị đập phá, để xây một căn nhà khác.
ngồi nghe ruồi bay. vu vơ
ngày buồn thiu chân quờ quạng. lê
đường mù câm đêm chui về
cửa ho thiếu tháng. xanh. tê điếng tròng
về hạnh phúc từ đôi ba cuộc tình vụng trộm đời ban [cộng hưởng!] các mùi “đỉnh” tẩm trong condom
về ngữ, nghĩa trên trời trên đất của bọn 9x (. . .)
về thơ, từ nay không phải làm gì nữa, đã có ngày thơ được tổ chức hoành tráng hằng năm trước văn miếu, trước những con rùa(!)
Nhờ vào hướng dẫn của độc giả ĐHLân, BBT Da Màu đã lấy xuống được nguyên văn chữ Hán của các bài thơ đã được Đinh Từ Bích Thúy dịch sang Việt ngữ. Các bài này đi kèm với bản Anh ngữ do Yu Zhang chuyển dịch. Xin đăng lại ở đây để bạn đọc đối chiếu/tham khảo.
Hoài Ziang Duy viết cứ như là chuyện thật trong đời ông, người đọc thấy được những xung đột trong nội tâm của nhân vật. Khi đã quen với cách viết của tác giả, độc giả dễ quí mến những ưu tư trăn trở của các nhân vật trong truyện của ông, vì họ là những mẫu người có thật…
người hà nội nói: ối giời vi la xin
người sài gòn nói: chời ơi dzi na xin
mình người miền trung nói: vi na sinh
nhiều chuyện!
một hạt nước có thể là hư vô
cũng có thể là máu
một nụ cười có thể là vết dao
cũng có thể là sự hối hận
đã muộn
băng giá trong người em
tan vào huyền thoại lửa
trong mắt tên đao phủ
sự cuồng nộ biến thành đá
Vào Thứ Sáu ngày 10 tháng 12, ông Lưu sẽ không thể có mặt để nhận Giải Nobel vì Trung Quốc không cho ông ra khỏi nhà tù. Thật là một cơ hội ngàn vàng để Tổng thống Obama lên tiếng cho người bạn cùng là khôi nguyên.
So với ngày nay, trong 10 khuynh hướng do Vũ Ngọc Phan mệnh danh, thì có đến 5 khuynh hướng hầu như không còn dùng được nữa đối với việc nghiên cứu ở đây: đó là những khuynh hướng tiểu thuyết luận đề, tiểu thuyết truyền kỳ, tiểu thuyết phóng sự, tiểu thuyết hoạt kê, tiểu thuyết trinh thám.
Cuối gành: nơi cuối làng
hay tận cùng thế giới—
ốc đảo xanh—
thiên đường dừa nước
có tiên nữ vịt vàng
chàng hiu uệnh oạng
khiển bùa yêu thương
[ tôi nhìn em chúm chím. cười. trắng quá, da. tóc bệt. vú non. môi nhợt ]
ngọn đèn đom đóm
thắp lên đằng đuôi
hoang hoải đi tìm
cái chung thủy cũng vừa xuống giá
cái đắn đo cũng đã ế chợ chiều
New Comments