một nỗi buồn
dường như chưa bao giờ tường tận
giấc mơ chẳng vuông tròn
một cuộc thiêu thân
ngọn đèn đom đóm
thắp lên đằng đuôi
hoang hoải đi tìm
cái chung thủy cũng vừa xuống giá
cái đắn đo cũng đã ế chợ chiều
phiên chợ tình
giải chiếu hoa trên vệ cỏ
bày ra những lời đề nghị
nào lam
nào tím
nào hồng
đêm cứ mãi là đêm tối
dấu bàn chân ngủ trọ
gõ cửa nhà người
im ắng khóa then
chiếc nắp keng
ai đó đánh rơi
giữa chặng đường vui
nhặt lên
một nụ cười méo xếch
bay vào trong đêm
một linh hồn ngốc nghếch
con đom đóm buồn
như không thể buồn hơn
.